Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 31 tháng 3, 2021

Thơ Lê Văn Hiếu

(Rút từ tập Nỗi Cô Đơn Có Lửa – NXB Văn Học 2021)

159900313_720123161962422_6494755368908604609_n

 

NỖI  CÔ ĐƠN

CÓ LỬA

 

Buổi sáng thức dậy tôi thấy tôi cô đơn

Bụng tôi nóng kinh khủng

Lẽ ra buốt lạnh

Cớ sao lại là lửa

Lửa không đốt cháy, lửa không thiêu rụi,

Nỗi cô đơn chưa có ngọn

Cô đơn không có lưỡi, không có miệng,

Không biết khóc cùng ai

Giá như nó cháy được

Rồi biến mất

Giá như nó hát được

Để dỗ dành

thế giới này dở cười dở khóc

Tôi biết là tôi bị bỏ quên

Bỏ quên từ  kiếp trước

Tôi một mình

Tôi sờ nắn chính tôi

Tôi – lưu cửu…

 

 

 

VỆT RÊU CHIỀU

 

Vác cần ra sông câu cá

Khi nghe tin bạn tôi vừa tắt thở

Tôi câu sợi tơ của một linh hồn

Bạn tôi đã ra đồng ra bãi

Con cá trở về nguồn

Tôi ngồi câu một ngày

Tôi ngồi câu một tháng

Tôi câu bóng bạn bóng tôi

Tôi câu tiếng nước chảy buồn

Chỗ bạn tôi nằm đã trỗ hoa đã xanh cỏ

Chỗ tôi ngồi đã vẹt mòn đã bạc lá

Đàn cá đi qua vừa quen vừa lạ

Thời gian đi qua vừa non vừa cỗi

Tôi ngồi câu cái vệt rêu

Cái dấu lặn đã chiều

 

 

NHỮNG CHIẾC BÓNG

 

Lấp lánh / lấp lánh / lấp lánh

Những chiếc bóng lấp lánh

Những bóng người

Những bóng ma trơi

Những bóng đứng lên

Những bóng nằm xuống

Những cánh tay đồng thanh

Những bóng nức nở cười

Những bóng sụt sịt khóc

Những bóng no nê nhai bánh vẽ

Những bóng liêu xiêu say nước lã

Chúng nó ôm nhau

Chúng nó yêu nhau

Quấn tối trời

 

 

MẠCH NGUỒN…

 

Vì xa biển nên anh không thấy biển nhắm mắt như thế nào

Càng không nghe lời giận hờn của sóng

Vì xa biển nên không nghe linh hồn con cá khóc

Linh hồn có nước mắt không

Cá chết có nước mắt không?

*

Như thể từ ngày anh xa sông

Từ ngày anh quay quắt với sông

Không biết sông bên nào bồi bên nào lở?

*

Anh về với bến nước trên đồi cao,

Bến nước trên đồi cao,

Giờ cũng không còn nữa

Tiếng cười giòn của năm nào

Ra đi không từ giã?

*

Cái giếng trong vườn nhà anh

Đêm đêm về lại khóc

Ngày thở những tanh rêu

Đêm thở những mùi buồn

Liệu còn mạch nguồn nào

Trong vắt với chúng ta không?

 

 

HÃY ĐỂ TIẾNG ĐÀN

KHÓC THAY EM...

 

Giá như mang được tiếng vĩ cầm

Về đỉnh đồi – nơi tôi ở

Tôi tin các bạn tôi sẽ say đắm nghe

Đừng chê bạn tôi không biết chữ

Đừng chê bạn tôi không biết vui buồn

Họ đã khóc trong một bài ca ngẫu hứng,

sáng tác ngẫu hứng

Họ đã sẻ chia

những khúc bi thương thật ruột gan mình

Tôi từng ngồi thắp lửa với họ

Từng bồng bềnh với họ

*

Giá như tiếng vĩ cầm

Tôi hình dung tiếng đàn sẽ tạo nên sợi chỉ

Sợi buộc cổ tay

Sợi siết những tình

Con Trâu rừng nằm nghe ngẫm nghĩ

Bụng nó mở cờ – mắt nó rưng rưng

*

Không như lũ bò ở lòng thành phố

Ngỡ chừng văn minh

Lại giẫm đạp đàn

Tiếng vĩ cầm rơi xuống đất

Mặt nhựa như gương lại hóa mặt bùn

Thôi nhé em, em ơi đừng khóc

Hãy để tiếng đàn khóc thay em.

 

 

LAU GIỌT MỒ HÔI

· Tặng vợ…!

 

Chẳng cần tổng kết những ngày tháng làm vợ làm chồng của mình

Có gì ngoài những chuyện vụn vặt đời thường và lặng lẽ

Đói thì ăn khát thì uống

Quê nhà trồng cây không bén rễ thì tha phương

Không chịu được sóng biển thì leo lên tựa núi

Có vui thì cả cười

Có buồn thì cùng chặm khô nước mắt

Ta lau mồ hôi  bằng thơ bằng chữ

Vợ lau mồ hôi bằng cách trồng rau trồng hoa

Nhìn bước chân các con đi mà ta rung đùi uống rượu

Vợ hiểu ta làm cho chút mồi

Ngồi  chuyện cho ta nhắm

Rượu có hương hoa của vợ

Có vị đắng vị bùi

Có  vị cay  vị chát...

Giờ lâng lâng lâng ta viết

Ta lau mồ hôi...

 

 

CÕI THƠ BAY

 

Anh đã nhìn thấy vẻ đẹp của người con gái tắm sông

Từ nhiều nhiều năm về trước

Anh còn nhận ra mùi nồng của sen

Mùi nồng của tóc

Cả da thịt đượm chảy

Khói sóng phiêu phiêu bên nếp nhà xưa

Mặt trăng non dát vàng trên lá

“Tiếng gọi đò căng chỉ

Mồ hôi xương”*

Nhễu dài trên ngực nhỏ

Thời gian tự vỡ

Không gian tự xích lại gần nhau

Anh là người của trăm năm sau

Yêu người trăm năm trước

Như  trùng trùng núi trùng trùng sông anh đã vượt

Anh yêu

Như trùng trùng anh trùng trùng em

Anh tìm ra bóng nhỏ

Đêm em trở trăn đêm anh không ngủ

Nghe hơi thở căng dài từ em

Nghe giường chiếu em rung

Nghe thơ anh thao thức

Nghe chữ anh trói cột

Nghe tóc em rơi

Nghe thơ anh bay đầy trời

Tóc em kéo thành câu thành sợi

Nghe lời em thủ thỉ

Em  nằm trên ngực anh...

 

*Ý thơ Phùng Cung