Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2020

Truyện cười, giai thoại Liên Xô và Liên bang Nga (kỳ 1)

LKH sưu tầm và dịch

“So với những công trình nghiên cứu của các lịch sử gia tận tâm nhất, bia miệng dành cho các nhân vật lịch sử bao giờ cũng nói về thời đại chính xác hơn” (“Устные свидетельства об исторических личностях точнее говорят о времени, нежели труды самых добросовестных историков”) – A. Pushkin

1. CÓ NGAY ĐÂY Ạ!
Stalin hỏi Radek:
- Cậu sáng tác tiếu lâm đấy à?
- Vâng, tôi sáng tác đấy.
- Kể tôi nghe một tiếu lâm thật ngắn xem nào.
- Có ngay đây ạ: Stalin làm Tổng bí thư.

2. SAO VỘI THẾ?
Stalin gọi phôn cho Beria: 
- Này, Lavrenti, cái tẩu thuốc bị mất rồi. Một vụ phá hoại đấy. Cho điều tra ngay đi nhé. 
- Tuân lệnh, sẽ lập tức điều tra, thưa đồng chí Stalin. 
Một tuần sau. 
- Thưa đồng chí Stalin, xin phép được báo cáo, đã tiến hành điều tra vụ mất tẩu thuốc của đồng chí. Đã phát hiện một vụ âm mưu lật đổ. Bắt 400 người. 389 người khai nhận tham gia hoạt động phá hoại, đã kết án và xử bắn hết rồi ạ. 
- Lavrenti, sao vội thế. Tôi tìm thấy tẩu hút thuốc rồi.
3. VỪA HỞ RA…!
Sáng ngủ dậy, tìm mãi, chẳng thấy cái quần đùi đâu, Lênin hỏi Krupskaia:
- Này, Nadenka, cái quần đùi của tôi đâu rồi?.
- Sao ông hỏi tôi? Tôi cùng ngủ với ông, giờ cùng dậy. Ông hỏi tôi, tôi biết hỏi ai bây giờ?
- Tối qua bà đóng cửa không?
- Nhà mình đầy cảnh vệ canh giữ cẩn thận như thế, đóng cửa làm gì?
- Thôi, đúng rồi. Mẹ cha nó. Vừa hở ra một tí, chúng đã mang đến bảo tàng mất rồi. 
4. BA CẢM GIÁC
Một bác Chukchi (sắc tộc thiểu số vùng Bắc Á) về Moskva dự Đại hội đại biểu Hội đồng xô viết tối cao. Thay mặt đồng bào tộc mình, bác Chukchi bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với Đảng và Chính phủ:
- Thưa Sa Hoàng và các quan. Trước Cách mạng, chúng tôi chỉ biết có hai cảm giác: đói và lạnh. Nay nhờ ơn Cách mạng, chúng tôi được trải nghiệm những ba cảm giác: đói, lạnh và sự hả hê.
5. RA NƯỚC NGOÀI, TAO ĐI BẰNG XE TANK
Tại đại hội Liên Hoan thanh niên toàn thế giới, chàng Nga hỏi hai bạn nước ngoài vừa làm quen:
- Này cậu, ở Pháp các cậu đi lại thế nào?
- Bình thường thôi! Đi làm, có tàu điện ngầm. Đi chơi, tớ dùng xe riêng; ra nước ngoài du lịch, đi máy bay.
- Thế ở Anh các cậu đi lại thế nào?
- Cũng như ở Pháp thôi, tàu điện ngầm, xe riêng, máy bay. Ở Liên Xô, các cậu đi lại bằng gì?
- Tao đi làm bằng xe buýt. Du lịch cũng bằng xe buýt. Khi nào ra nước ngoài, tao đi xe tăng…
6. THẤY CHƯA? 
Tổng thống Nixon thăm Liên Xô. L. Brezhnev mời về nhà riêng mở yến thết đãi. Trong không khí thân mật, Nixon hỏi:
- Này Leonid Ilich, tôi hỏi thật nhé, cánh truyền thông bảo nước Ngài không có dân chủ. Đúng không?.
- Ngài đừng tin cái miệng thối của lũ nhà báo. Chúng nó xuyên tạc, bôi nhọ, làm mất uy tín của chúng tôi đấy.
- Người ta nói có chứng cứ cả đấy. Họ bảo, trong hội nghị, hoặc khi đến các nhà máy, Ngài nói ngược nói xuôi gì, có ai dám phản đối đâu.
- Láo nào. Mai Ngài đi với tôi. Tôi nói sai, người ta phản đối ầm ầm ấy chứ!
Hôm sau, Brezhnev cùng đoàn tùy tùng ngót trăm xe rầm rộ đưa Nixon về vùng công nghiệp Uran. Đến một nhà máy đã được triệu tập sẵn, Brezhnev bước lên diễn đàn, nói lớn:
- Này công nhân nghe đây! Tổng thống Mĩ tới thăm chúng ta. Để lấy thành tích chào mừng khách quí, tôi hạ lệnh cho các đồng chí LÀM VIỆC SUỐT THÁNG, kể cả ngày nghỉ. Ai có ý kiến gì không? 
- Ua ra! Ua ra… 
Cả hội trường vỗ tay rào rào. Nixon đánh mắt về phía Brezhnev ngầm ý giễu cợt:
- Thấy chưa, có ai dám phản đối gì đâu. 
Brezhnev giận lắm, dẫn Nixon tới nhà máy hạt nhân. Trước đông đảo kĩ sư, công nhân nhà máy, Brezhnev cao giọng:
- Thưa các đồng chí! Tổng thống Mĩ tới thăm chúng ta. Để lấy thành tích chào mừng khách quí, tôi hạ lệnh cho các đồng chí LÀM VIỆC CẢ NĂM, không có kì nghỉ phép. Có ai phản đối không? 
- Ua ra! Ua ra…. 
Lại những tràng vỗ tay vang lên như sấm. Nixon cười ngất. Brezhnev tái mặt. 
- Đừng vội cười thế. Ở đây toàn cánh thợ thuyền tỉnh lẻ, chẳng biết dân chủ là gì. Về Moskva với tôi, ông sẽ thấy.
Về Moskva, Brezhnev triệu tập các Viện sĩ, Giáo sư Viện Hàn lâm, các Giáo sư, Tiến sĩ, Nghiên cứu sinh, sinh viên các trường đại học. Khi cử tọa có mặt đông đủ, Brezhnev tiến tới micro hạ lệnh:
- Hỡi các đồng chí! Tổng thống Mĩ tới thăm chúng ta. Để chào mừng khách quí, tôi hạ lệnh TREO CỔ TẤT CẢ CÁC ĐỒNG CHÍ. Có ai phản đối không?
Hội trường im phăng phắc. Bỗng phía dưới, một người rụt rè giơ tay. Đánh mắt về phía Nixon như ngầm bảo, “Thấy chưa, họ phản đối kia kìa…”, Brezhnev động viên người vừa giơ tay:
- Mời đồng chí. Có ý kiến gì, đồng chí cứ nói thẳng ra, không phải sợ gì cả.
- Vâng ạ, đồng chí hạ lệnh treo cổ chúng tôi, xin bạo gan hỏi, dây và cọc nhà nước sẽ phát, hay chúng tôi tự túc ạ?

http://lib.ru/ANEKDOTY/anec1001.txt