Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2020

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

tháng tư, vùng trời không bóng

hắn thồ dĩ vãng trên lưng
như người nộm trong vùng trời không bóng
chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ
đứa trẻ thân gầy quá tải
chân chao đảo theo dòng người và xe trên đường di tản  
lẫn trong tiếng phành phạch của chong chóng trực thăng
người đàn bà lâm râm cầu kinh
·
trong ý niệm non nớt thơ dại  ̶  
ai phạt mẹ tôi?  bà tôi? 
những người đàn bà dốc cạn một đời 
nuôi chồng nuôi con nuôi cháu
không còn nước mắt khi vuốt mắt người thân
không còn nước mắt khi đắp vội nắm mồ ven lộ  
không còn nước mắt để khóc cho đời mình
·
hắn thồ dĩ vãng trên lưng
chen chúc trên đường hội nhập của đám di dân
ký ức phân hóa phát tán rơi rớt theo bước chân ngày tháng 
tháng tư  ̶  vẫn là tháng tư viêm da trong vô thức 
những người đàn bà năm xưa lần lượt bước qua
lướt thướt lẻ loi không lời tựa hồn ma bóng quế
·
rồi mất hút trong mịt mù lãng quên  
tháng tư  ̶  còn lại gì?  
còn chăng  ̶  vẩy nến đọng đặc đóng bụi và
cơn đau tưởng chừng đã quên bỗng nhiên hí lộng tái phát 
còn chăng  ̶  bóng hình ẩn nấp trong trùng trùng sóng đêm câm
lặng vật vờ vất vưởng chờ đợi nắng hạ ngậm ngùi thắp lửa quanh trời.  

chiều hạ, bên đầm sen

khi hơi thở tôi vượt qua bên kia đầm sen
tôi nghe âm vọng của mùa hè ngân dài trong gió ấm
từng giọt từng giọt mồ hôi rịn êm ả
buổi chiều bay ngang ngửa thong dong
từng giọt từng giọt mồ hôi ôm ấp quấn quýt
da thịt bùi ngùi ẩn áo mây hồng 
đượm mùi hương sen thanh tĩnh trải rộng 
một đời người
         một trời biến động 
                  một chuỗi tai ương 
từng giọt từng giọt mồ hôi rịn êm ả
màu son môi năm cũ nhạt nhòa
từng giọt từng giọt mồ hôi ôm ấp quấn quýt
tôi nổi trôi trên dòng chảy thì thầm 
thả theo cánh chuồn dõi về một phương đau đáu.

mẹ kể

têm miếng trầu xanh, cau đỏ
mẹ kể
tội nghiệp người ôm nỗi lo sợ
cưu mang đàn con tan tác giữa chợ đời
như chim non lạc đàn
run rẩy, chiêm chiếp khóc
bàng hoàng trong tang tóc tháng tư

tội nghiệp người đắm chìm trong lo sợ
hoang mang gặm nhấm linh hồn từng phút, từng giờ
không ngưng nghỉ
cho đến tận cùng hơi thở
chơi vơi theo bóng chiều hấp hối

tội nghiệp mẹ tôi
ngày tháng sau cơn đột quỵ
xa vắng, tiều tụy, xác xơ
trôi ngẩn ngơ trên dòng hệ lụy
nhìn, nghe  ̶  trong rỗng lặng
cây da xóm củi
trụi lủi, trốc gốc, mất tàn

nhìn, nghe  ̶  nước mắt hai hàng
đường về gió bụi
bạt ngàn chân mây.

mẹ tháng tư


ngực trần trắng phau
mắt thiên thu
mịt mù, xa, vắng
tóc rối đường ngôi
máu đọng bờ môi
máu loang tường vôi
tay buông thõng

văng vẳng nghe mẹ khóc
con hỡi, con ơi
nước mắt nghẹn lời
xót xa một thời
đớn đau một đời
chắp tay lạy trời 
giữa cõi chơi vơi

hiu hắt tiếng kinh cầu
héo hắt mẹ tháng tư.  héo hắt.