Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

Nỗi cô đơn của người bán nước

Trang Châu

                         
Ngày ta đứng dưới mặt trời chói sáng
Trong tay cầm một chiếc gậy quyền năng
Chân bỗng gắn thêm đôi hài bảy dặm
Trên hai vai liền mọc cánh hung thần


Ta xa bay lên đỉnh trời cao vọng
Hồn say sưa ôm cứng mộng hào quang
Trong khoảnh khắc nghe muôn lời chúc tụng
Hơn một lần tưởng nắm cả giang san


Và từ đó cái nhìn ta ngạo mạn
Nụ cười ta cũng nhuốm vẻ khinh khi
Bởi tham vọng đã trở nên mù quáng
Ta dập đầu người lót bước chân đi


Ta thản nhiên xây đời và dệt mộng
Ngày xa hoa, đêm phù phiếm lương tâm
Mặc đồng bào ta lầm than cuộc sống
Quê hương ta: biển, đảo cũng mất dần


Nhưng một sáng ta bàng hoàng tỉnh giấc
Nhìn khung trời mây xám trĩu âu lo
Trên nét mặt niềm tin xưa đã mất
Giang sơn xưa đổ nát tự bao giờ


Ta sực nhớ ngày ta đem cường lực
Làm khiên mây để chống giữ cơ đồ
Chính là ngày ta dại khờ đánh mất
Triệu triệu linh hồn yêu chuộng tự do


Ta bỗng sửng sờ tìm ra nguyên lý
Nỗi cô đơn bị ruồng bỏ hôm nay
Tính kiêu ngạo và lòng tham vị kỷ
Đã xô ta xuống vực thẳm lưu đày


Bởi sợ hãi ngày mai cô độc đó
Ta ra đi tìm kiếm bạn bè xa
Mong bắt gặp một nụ cười xóa bỏ
Một tia nhìn không trút lửa vào ta


Nhưng không thấy đôi ta nào mở rộng
Con tim nào cũng gỗ đá làm thinh
Soi mặt dòng sông, sông cau mặt sóng
Ghé mắt xem gương, gương xóa bóng hình


Và hiu quạnh theo ta như hình bóng
Ta trở về trong địa ngục vàng son
Nghe cở thể rữa mòn trong tuyệt vọng
Và linh hồn nhức nhối nỗi cô đơn...