Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2019

Cá nhảy

Tạp bút Hà Thúc Sinh

Đất nước chàng nhiều món ăn lắm. Bằng chứng ngày nay bao nhiêu loài thú hoang dã đã từ từ chui vào bụng con người. Dư luận báo động ầm ỹ. Nhưng từ Sài Gòn ra Hà Nội, từ quê đến tỉnh, những quán nhậu với các loại thú ấy vẫn nườm nượp sánh vai, phục vụ khẩu vị con người. Lớn như hổ báo, nhỏ như con voọc con linh trưởng… tất cả vơi dần. Nhiều cánh rừng già không còn tiếng thú mà chỉ còn tiếng gió thổi rỗng buồn cho một thời tận diệt.

Món rừng thì chín, nhưng món sông món biển? Người mình kinh lắm. Chẳng biết từ bao đời truyền lại những món ăn kinh dị và dã man, chẳng hạn món cá nhảy. Đó là một món gỏi cá hỗn hợp các loại cá như cá chép, cá giếc, cá bống, có thể cả cá rô, mỗi con độ mười phân dài. Người ta bằm hoa chuối, ớt và các lá gia vị. Trộn các thứ này với chanh, nước mắm. Và trộn luôn những con cá còn sống còn vảy vào với các thứ rau trên. Rồi ăn.

Cá còn sống giành sự sống, nhảy văng ra ngoài. Mâm ăn đầy dẫy tiếng cười nói:

“Nhảy à? Tao tém mày trước!”.

Một bàn tay của định mệnh vươn ra. Một anh mồm đầy rau chuối chụp vội con cá chép đang giãy trên đất, nhét vào hàm răng và nhai ngấu nghiến. Nhớt, tanh…, hình như anh ta không có ý niệm gì về những từ này.

Đó là món gỏi cá nhảy của dân tộc Thái ở Lào Cai miền Bắc và cả của đám bợm nhậu ở Vũng Tàu miền Nam.

***

Nhưng bàn tay định mệnh của dân tộc to bao la hơn nhiều. Từ 1975, bàn tay ấy đã lộ rõ và đám cá nhảy đã quen mùi tự do, ngộp không chịu nổi, nhảy tứ tung ra khỏi cái chậu rau heo của đất nước. Ròng rã mấy chục năm trời với cả triệu “con cá nhảy” đã chết trong hàm răng ngấu nhiến của đáy bể hoặc rừng già!

Đau thương là thứ để người sống hưởng. Biết bao gia đình tan nát. Vợ mất chồng, cha mất con, ông mất cháu. Giữa khi trên bàn tiệc xa hoa, đám cầm quyền răng đen mã tấu hấp thụ thật nhanh nền văn minh vật chất, và ngày nay đang tận lực hút hết tinh tủy của non sông.

Cá nhảy sau gần nửa thế kỷ đã lây lan từ miền Nam ra miền Bắc, và giờ đây không chỗ nào lại không có. Bất kể tôn giáo, trình độ văn hóa, tuổi tác, kinh thượng… Nhảy được là nhảy. Cá nhảy ở khắp mọi nơi. Và không thiếu những con bạc phước bị những bàn tay định mệnh vươn ra, vồ lại, và nhai ngấu nghiến trong hàm răng không hề sợ vảy và nhớt.

Những hàm răng đã khiến người ta không còn nhận diện được những con gấu xám Bắc Mỹ đứng đón bắt cá hồi và những kẻ thuộc hàng ngũ đỉnh cao trí tuệ…

Trời ơi, chàng không thể hiểu được vì đâu đất nước ra nông nỗi! Và không thể hiểu được loại âm binh nào chống lưng cho chúng sống lâu như thế. Và đến bao giờ đất nước mới không còn đám cá phải nhảy?

***

Nhưng mới hôm qua đây thôi, khi mùa Thu đang trút lá xuống đất trời Âu Châu, và người ta đang vui hưởng một mùa đẹp nhất trong năm khi lá trở màu xanh vàng tím đỏ, và thời khí se lạnh để những cô gái ra đường mặc sức làm đỏm với những quần áo ngự hàn nhiều màu sắc, thì đâu đó trên đất nước Anh có 39 “con cá nhảy” Việt Nam còn rất trẻ, chết một cái chết kinh hoàng, chết chồng chất trong một quan tài lạnh âm 25 độ C.

Vâng, đó là ngày 23 tháng 10 năm 2019, 39 con cá nhảy ấy từng muốn nhảy ra khỏi vũng bùn Việt Nam với giấc mơ đẹp: Tìm được vùng đất sống mới có một bầu khí trời trong lành để thở, có một việc làm tươm tất để sống, có một đời sống tự do để thực sự làm người…

Bàn tay định mệnh đã quơ một lượt đủ 39 con và nhai ngấu ghiến trong hàm răng kinh hoàng của nó.

Chàng cứ ngẩn người ra. Sao lại như thế được? Chàng nhìn qua các mặt báo thế giới. Dường như không mặt báo nào không bày tỏ nỗi tiếc thương, trừ những mặt báo ở quê nhà chỉ đưa chút tin nhạt nhẽo kiểu “xe cán chó”!

Và chàng không thể không bật khóc khi đọc mấy chữ của một cô gái tên Phạm Trà My, rõ ràng đã nhảy an toàn ra khỏi vũng bùn Việt Nam, viết gửi bố mẹ như những lời sau cùng qua điện thoại cầm tay: “Con xin lỗi bố mẹ, con đường đi nước ngoài không thành, con chết vì không thở được, con thương bố mẹ nhiều, mẹ ơi con xin lỗi mẹ…”.

Chàng nói ngậm ngùi: Em ơi, em chẳng phải xin lỗi ai cả.

Chính thế hệ anh phải xin lỗi em vì các anh đã để mất nước, và để em phải nhảy qua một bước tử sinh lúc tóc còn xanh…

28-10-2019