Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019

Thơ Hoàng Vũ Thuật


image



NĂM MƯƠI NĂM SAU


Em đến không sau năm mươi năm

nơi anh nằm thảm thảm cỏ bình yên

tóc & mây thi nhau trắng xóa

mây rồi sẽ bay

tóc em thì dừng lại

đừng khóc làm chi

mà cũng đừng buồn

chẳng có gì dài lâu chẳng có gì vĩnh viễn


trời tròn trên đầu như trời em thấy

nhưng còn đâu mảnh trời ngày ấy

mảnh trời chăn ấm hai ta

chiều khờ dại ngây ngô như ta khờ dại

như dòng sông dày thêm sương khói

như biển nâu xa kia trở gió

như đôi chim nhòe cánh mùa thu

như lối phố anh đi

như quán sách em về

như gót chân bé nhỏ 

như vòm hoa sữa nao nao

như nụ hôn không khi nào khô héo

vẫn theo ta da diết sóng Tây Hồ


cái điệp khúc không thể nào quay ngược

kẻ khác ngồi trên ghế đá ta ngồi

& bóng mát cũng trở nên hoang hoải

ai đưa em về lay phay mưa rơi

ai đưa em về đường dài chơi vơi

hãy trồng lên mồ anh

cây thông của bàn tay vết cắt

một vết cắt thành sẹo ái tình

những bài thơ mơ hồ sao dăng bối rối

như hai ta đắm đuối

như ánh chớp cây cầu tạm biệt đêm đêm.


Hà Nội, 29/10/2017




NÓI VỚI HỌNG SÚNG


Nhân xem bức ảnh bác sĩ Piter Martinez Cuba lấy đầu bịt họng súng


Tao biết mày có mặt trong cuộc đời này từ lâu

cả những điều mày thích nhất

máu & nước mắt

khi mày khạc ra lửa

hàng triệu người ra đi

hàng triệu cuộc chia ly

hàng triệu đôi chân trên nạng gỗ

sự chết & khổ đau cho mày lên ngôi


cổ họng mày sâu hun hút

như hàm cá sấu

như miệng núi lửa

như hố đen bí ẩn giữa thiên hà

tao gặp mày từ chiến trường Đức Pháp Ý Nga Trung Hoa Nhật Bản

miền Syria Iran Iraq khói trùm kín đêm ngày

tao không ngờ chiều nay

nghiễm nhiên thảnh thơi trong bảo tàng lịch sử


tao cũng gặp mày với cái cổ xoắn cong trên tượng đài nước Mỹ

các làng quê thành phố Việt Nam

bàn chân mày rải khắp

như ngày xưa cha ông đi tìm đất hứa

có một điều mày không bao giờ hiểu

không bao giờ thấy

không bao giờ biết

vì sao tao đưa đầu lọt thỏm trong cổ họng mày


tao chỉ muốn nòng súng kia biến thành chiếc bình xanh biếc

để cắm vào nơi đó những bông hoa.


12/12/2018