Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Cầu siêu cho Chủ tịch nước

Tạp bút Từ Thức

Có người thắc mắc: hình của người chết phải để riêng, hay dưới chân Phật, ai lại để ngang với Đức Phật như trong lễ cầu siêu cho cố Chủ tịch Trần Đại Quang?
Nhận xét này chí lý.

Chắc vụ này có Việt Tân hay lực lượng thù địch giựt dây đằng sau. Phải điều tra, và “xử lý” cho ra lẽ.
Vụ này gây “bức xúc” cho dân, quân, cán toàn quốc, và trên khắp thế giới. Bởi vì leo lên “ngồi tót sỗ sàng” trên bàn thờ là hỗn xuợc, là vô lễ, là phạm thượng, không thể tha thứ được.
Hỗn xược, vô lễ, phạm thượng với Bác Hồ.

Bởi vì từ lâu, “Bác” đã ngồi chễm chệ trên bàn thờ, bên cạnh Đức Thế Tôn, để chúng sinh quỳ lạy, cầu xin, khấn vái.
Bác gọi vua Hùng là “anh”, chưa ngồi trên đầu Phật vì khiêm nhượng. Đồng chí Quang, dù là một đỉnh cao trí tuệ loài người, làm sao dám ngồi ngang với Bác?

Mặc dầu trong lý lịch, Chủ tịch nước khai là “vô tôn giáo”, như tất cả các đồng chí khác, bởi vì Marx dạy “tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”, nhưng khi băng hà, vua quan cộng sản nào cũng vẫn cầu cứu Phật, cho chắc ăn.
Sống vô tôn giáo cho đúng quy trình, nhưng khi chết, chột dạ: lỡ nơi chín suối, Tổng bí thư quả thực là Phật thì cũng rắc rối. Vì vậy, bao giờ cũng có màn cầu siêu. Và phải cầu siêu cho thật linh đình, cũng như khi làm ăn, muốn hữu hiệu, phải có tiền lại quả hấp dẫn.
Sư càng đông càng hay, để trấn áp đối phương, cũng như khi đàn áp biểu tình, tương quan lực lượng phải ngả về phía đảng. Chiến thuật cả vú lấp miệng em.
Vấn đề là các tu sĩ thiệt đều nằm tù, bị quản thúc, hay cởi áo cà sa lánh nạn. Những anh sư tự do ê a gõ mõ, đa số là sư quốc doanh. Nhất là những sư vãi được đảng tin cẩn, lựa chọn.

Gởi sư giả đi mặc cả, thương lượng với Đức Phật để có chỗ tốt, có nhà mặt tiền nơi chín suối, kết quả không có gì bảo đảm.
Không lẽ mắt Phật không thấy anh nào tu thật, anh nào giả vờ, anh nào là đệ tử ruột, anh nào mặc áo cà sa nhưng đi dép râu?

Vấn đề của các anh cộng sản là đã thành công nhờ lường gạt, cứ tiếp tục trò cũ, trong khi thế giới đã thay đổi, dân đã bớt ngu. Phật cũng vậy, thời đại Internet, thông tin mau lẹ, chắc Phật cũng đâu dễ gì để bị gạt.

Người cộng sản quen thói gian lận, tin rằng cứ gian xảo, độc ác cả đời, tới ngày chết chỉ cần gọi mấy ông sư quốc doanh tới làm báo cáo láo với Phật là xong.

Ông Quang sau này làm Chủ tịch giấy, chỉ đi phát bánh Trung thu hay khánh thành nhà hộ sinh, thiên hạ quên ông đã hét ra lửa, bàn tay đã vấy máu khi làm Bộ trưởng Công an.

Có người nói ông bị đầu độc vì chống Tàu, nhưng chống Tàu đến nỗi bị mất mạng mà vẫn ngậm miệng ăn tiền cho tới chết, cái chống ấy nó cũng lừ đừ như ông từ giữ đền. Khỏi lo cho tương lai nước Tàu, cho tình hữu nghị Hoa Việt.

Cách cầu siêu hay nhất là khi còn sống, bớt làm chuyện thất đức, bớt cướp của giết người, bớt bỏ tù những người vô tội, bớt phè phỡn giữa một biển nghèo đói; sau đó, chỉ cần một vị chân tu đọc kinh, như gọi iPhone, gởi e-mail, gởi SMS báo tin cho Phật là “con đang trên đường về”. Khỏi cần hối lộ, khỏi cần làm lobby, khỏi cần bày trò cúng tế linh đình.

Nhưng điều đó, nếu người Cộng sản hiểu được, họ sẽ hết là Cộng sản.

TĐQ 1

TL TĐQ