Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

O Khương

Hồi ức của Nguyễn Minh Kính

Văn Việt xin chuyển đến bạn đọc bài viết ngắn đầu tiên của một cộng tác viên. Câu chuyện chân phương, không hề văn vẻ, đúng như chuyện kể quanh bếp lửa của những người nông dân đầu trần chân đất… Không có sự phê phán, châm biếm, chê trách nào ở đây. Chỉ hiển hiện gương mặt xác xơ của người dân thường cả cuộc đời chỉ biết chịu đựng, đóng góp, từ mồ hôi cho tới máu xương…

Nó khiến cho người đọc phải trào nước mắt, khi liên hệ với thông tin một người dân Chương Mỹ, Hà Nội đã tẩm xăng tự thiêu tại trụ sở Ban tiếp công dân Trung ương, vào trưa 2/7/2018…

Văn Việt


Quê tôi, chị gái, em gái của cha không được gọi bằng cô, mà gọi bằng o. O Khương là người o họ xa của tôi. Tôi không biết gốc gác họ với o như thể nào, nhưng tình cảm họ hàng, làng quê thân nhau nên vẫn gọi là o. O Khương.

O Khương có hai đời chồng. Đời chồng trước tham gia phong trào Xô-Viết Nghệ-Tĩnh bị Pháp bắt đưa vào giam ở Tourance. Dân quê tôi thường truyền miệng, gọi vùng đó là Tua-răng (Đà-Nẵng ngày nay). Người chồng này không trở về, không có tin tức gì nữa cả. Có lẽ chồng của o đã chết trong tù. O nuôi ba người con, một gái và hai trai.

Gặp cảnh gieo neo, o phải đi thêm bước nữa. Đời chồng thứ hai được một con trai rồi chồng cũng mất. Người con gái đầu lấy chồng. Người con trai kế là anh Thiện được nhà nước coi là con em gia đình có công với cách mạng. Anh Thiện to, khỏe, chỉ biết đọc biết viết do được đi học lớp Bình-Dân-Học-Vụ. Anh được nhà nước cho ra Hà-Nội làm việc gì đó, tôi không biết rõ, nhưng ít ra cũng là cán bộ sơ cấp. Người con trai kế nữa có lẽ tên Tửu, mà dân quê tôi phát âm thành Tỉu. Anh Tỉu. Anh Tỉu đi bộ đội, nghe nói hy sinh ở chiến trường bên Lào. O Khương nuôi đứa con trai út với người chồng thứ hai. Rồi đứa con trai út này cũng lại đi bộ đội.

Chồng tham gia phong trào Xô-Viêt-Nghệ-Tĩnh, thuộc lớp cán bộ tiền khởi nghĩa, một con trai làm cán bộ ở Hà-Nội, một con trai là liệt sĩ, một con trai út đi bộ đội, chỉ con gái đầu lấy chồng nhưng cũng thuộc thành phần cơ-bản, o Khương là mẫu người điển hình, một tấm gương sáng trong dân chúng của thời đại mới.

Mẫu người điển hình, tấm gương sáng, o sống một mình trong căn nhà tranh nhỏ, đơn sơ ở xóm Cồn-Lách. O bình dị, hiền lành, thương yêu mọi người và mọi người dân trong làng, trong xóm cũng thương o Khương.

Trong thời kháng chiến chống Mỹ-Ngụy, O Khương thuộc gia đình chính sách, được ưu tiên mua hàng hóa. Quê tôi là miền núi. Cửa hàng thương nghiệp được cấp trên phân phối một số mắm tôm mà không đủ bán cho mỗi hộ gia đình. O Khương là người được ưu tiên. O Khương được cửa hàng thương nghiệp bán cho ba trăm gờ-ram mắm tôm. O Khương mừng lắm, phấn khởi lắm. O cầm cái rổ nhỏ đan bằng tre, một cái bát (cái tô), vội vàng ngắt mảnh lá chuối để đậy rồi lật đật đến cửa hàng.

Ba trăm gờ-ram mắm tôm lọt thỏm trong cái bát, đậy mảnh lá chuối, rồi bỏ vào rổ, o vừa đi vừa cười tủm tỉm nói một mình: “Gia đình chính sách được ưu tiên đây”.

Từ cửa hàng về nhà khoảng năm trăm mét. Trời nắng, o đi bộ, đổ mồ hôi. Một đàn ruồi nhặng đánh hơi mắm tôm bay theo o từ cửa hàng thương nghiệp về đến tận nhà. O đặt rổ đựng bát mắm tôm xuống tấm phản, cầm quạt mo quạt cho bớt mồ hôi. Một tay quạt, một tay huơ huơ xua đàn ruồi nhặng đang cố bay đến cái rổ, miệng o mắng đàn ruồi nhặng mà như mắng yêu, mắng thương: “Cha tổ bay! Nhà nước ưu tiên cho gia đình chính sách có ba trăm gơ-ram mắm tôm mà bay cũng đòi chia phần. Cha tổ bay!”.

O Khương là người thơm thảo, tốt bụng. Nhà nước ưu tiên, ưu đãi, mua được có ba trăm gờ-ram mắm tôm mà o cũng chia cho mấy người hàng xóm chung quanh, mỗi người một tý.

O Khương đã qua đời lâu lắm rồi. Tôi về quê, nghe dân làng kể chuyện này; xin ghi lại như một nén hương muộn màng, thành tâm thắp cho người o của tôi.

Ngày 06-01-2017.