Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Công dân Lê Phú Khải gửi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng

Lê Phú Khải

Anh Trọng thân mến!

Tôi không là đảng viên, tôi không bầu anh và cũng không thừa nhận sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam trong việc làm đặc khu kinh tế!

Ngày 18 tháng 03 năm 2009, tôi đã gửi thư cho Tổng bí thư Nông Đức Mạnh phản đối kịch liệt việc cho Trung Quốc làm bauxite ở Tây Nguyên. Lá thư đó vẫn còn trên mạng của BBC. Nay sự thật đã rõ ràng. Bauxite đã thất bại thảm hại. Ngoài một việc là cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ngồi chễm chệ trên nóc nhà của đất nước là Tây Nguyên.

Nay, các anh chị trong Bộ Chính Trị đã kết luận rồi: việc làm đặc khu kinh tế, như lời chị Ngân, là điều cực kỳ thảm khốc cho dân tộc, là bán đứng đất nước mà hàng triệu người đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến vừa qua để bảo vệ giang sơn 4000 năm ông bà để lại.

Vừa qua, nhà văn Hoàng Quốc Hải đã viết rất thống thiết về điều này, tôi không nói lại nữa. Với tư cách là đồng hương Hà Nội, lại cùng học đại học Văn Khoa năm nào như anh, tôi khuyên anh hãy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định mình sẽ trở thành tội đồ của dân tộc, của lịch sử. Tôi năm nay đã 77 tuổi, vẫn phải cầm bút để viết những dòng này là vì tương lai và sự sống còn của con cháu chúng ta.

Chúc anh sáng suốt.

Sài Gòn, ngày 05 tháng 06 năm 2018.