Danh Ngôn

Nếu quí vị cho rằng giáo dục là tốn kém, xin hãy thử sự dốt nát xem sao!

If you think education is expensive, try ignorance!

Derek Bok (1930-). Hiệu trưởng Trường Đại học Harvard. Trên cột báo của Ann Landers

Nếu giáo dục được coi trọng như một bảo vật thì văn hóa không bao giờ tiêu vong.

Education is a treasure, and culture never dies.

Petronius: Satyricon

Tự do có thể được an toàn khi Quyền bầu cử được Giáo dục soi sáng.

Liberty can be safe only when Suffrage is illuminated by Education.

James H. Garfield, Maxims, 1880

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Vinh Anh


1. Tự do và niềm tin

Con chim gần chết tiếng hót nghe thương

Con người gần chết lời nói phải

Tôi thật sự chưa hiểu hai tiếng tự do

Dù nhiều lần đã nói

Đọc bài của ông* thấy lòng đau nhói

Những trang viết xưa nay ông chất chứa tủi hờn


Hỏi có bao giờ ta được tự do không

Tôi cũng đã đi tìm “cái tôi” chân lí

Nhân cách bao con người chờ thời gian ngẫm nghĩ

Viết được như ông, tôi đã vợi phần nào



Ôi làm công dân nước mình mới kỳ làm sao

Sống trong khổ nghèo vẫn cứ giả mình sướng

Triền miên trong chiến tranh

Vẫn gồng mình chịu đựng

Lý tưởng đặt vào đâu xa xa...


Tôi mâu thuẫn đi tìm “cái tôi đánh mất”

Chẳng thấy tự do cũng chẳng tự hào

Lại thêm chút phiền khi nghĩ đến công lao

Ta góp cho đất này có trở thành nhảm nhí

Thật vậy không? Kính thưa các đồng chí...


Tôi đã đọc viễn cảnh quê tôi từ khi lên mười

Nửa thế kỉ đã trôi

Sao người dân quê tôi vẫn lam lũ quá

Vẫn biết đấy đời là vất vả

Nên hãy cụ thể hơn cho những con người

Ảo tưởng làm gì những hành tinh xa xôi...


Không ai sống cả đời với lễ hội hoá trang

Càng không thể một vòng tay ôm tròn trái đất

Dẫu có ngợi ca dân quê tôi chân chất

Dẫu có ngợi ca đất quê tôi ngọt mật

Xin với một tấm lòng: hãy để lại niềm tin.


Niềm tin là thiêng liêng, dân quê tôi thao thức nhiều rồi!


*Nguyễn Khải: Đi tìm cái tôi đã mất

4/08/09


2. Gửi Nguyễn Khoa Điềm


Đọc “những năm tháng đất nước thật buồn” của anh

Lại thấy nỗi buồn trĩu nặng

Và cô đơn

Nỗi đau ít người thấu hiểu

                                Không hút thuốc vặt trong đêm như anh

Mà ra ngoài tìm làn gió mát

Con gió đã qua để lại nỗi niềm tan nát

Lòng quặn đau…


Chẳng hiểu khi còn ngồi trên cao

Anh có cảm nỗi đau này của đất nước

Bởi đất nước đã buồn từ trước đó kia anh

Có lỗi của chúng ta, cả tôi và anh

Một thời đã đặt niềm tin vào đâu đó mong manh

Ngày đó tôi cũng như anh

Đều như trang giấy trắng

Học đòi vẽ những giấc mơ

Cho nhân loại và cho em thơ…


Thực tế phũ phàng hôm nay

Tôi hiểu còn nhiều điều anh chưa nói hết

“sao con cá hanh lại bơi trong đêm

tìm con cá hanh khác…?”


Tôi lẩn thẩn đi tìm làn gió mát

Gió đã bị chặn lại từ biển khơi

Hay đang tích tụ thành dông gió trên trời

Mà mồ hôi nhớp mặn

Vẫn nặng trĩu nỗi buồn và chìm trong cô quạnh

Cũng như anh, tôi đang đi trong đêm…


Trong mơ, tôi gặp được nụ cười đánh thức con tim

Nụ cười ngây thơ em gái

Em trong trắng và em khờ dại

Giữa cuộc đời đảo điên

Không thể kết tội em “bài thơ đòi chủ quyền”

Tiếng nổ lớn từ bàn tay quen cầm bút

Và lương tri nổi sấm rền cùng gió lùa mây hút…


Đêm tan tác vì cơn mưa đầu mùa

Cây bật gốc và lá cành tớp túa

Chợt nhận ra qua ánh chớp giữa màn đen

Ánh sao xa ấm áp như ngọn đèn

Là đích của cuộc đời phải đến


23g45-10/5/2013


3. Bạn già nghèo


Ông đứng đó làm âm u một góc chợ đồ cũ

Cũ hơn mọi món hàng trong chợ

Thời gian già nua đục ngầu đọng trong đôi mắt

Cuộc đời vụt thoáng cánh chim…


Ông làm bạn với cây đa, cây si

Hình như họ cùng một tuổi

Gió thổi làm những chòm râu rung rinh

Cả ba cùng lắc lư…


Đã nhiều lần uống rượu và cùng say ngất ngư

Ông ngả lưng trong chở che bè bạn

Chập chờn ngọn đèn dầu cạn

Thấy lâng lâng màu xanh cánh đồng

Gió thì thẩm rải khắp triền sông…


Tôi tê lòng

Cái đêm gió tụ về đưa tiễn

Xoẹt một ánh sao băng

Gốc si, gốc đa giật mình tỉnh giấc

Thấy bóng ông bềnh bồng…


Ngẫm sự đời

Phận người cực quá                           

Món đồ cũ còn được trao tay

Ông già bạn mình chết có ai hay?

Sống thoi thóp trên đời

Cũng là một kiếp!


23/8/2013


4. Chúng ta đi mà không biết đi đâu


“Chúng ta đi mà không biết đi đâu”

Em đã nói được cái điều khó nói

Dấu ấn cuộc đời dẫu chỉ là sương khói

Một lát cắt cho đời thật không dễ đâu em

Nói được như em, rõ không phải người hèn!


Anh biết có nhiều người đang tìm lối ra

Cũng biết có nhiều người triền miên mòn lối nghĩ

Vòng kim cô quyền lực chứa rất nhiều phi lý

Chỉ có cánh đại bàng mới tới được trời cao

Và mắt chim ưng mới sánh được các vì sao!


Anh đã chán ngấy bởi rất nhiều thế hệ

Chân vẫn bước đều mà không biết đi đâu

Chiều sương sương cho chóng bạc mái đầu

Thấy ớn lạnh con đường cuối thế kỷ

Có phải chúng ta đang bỡn cợt chân lý?


Bởi có rất nhiều người ngập ngừng tìm đường ra

Trong vòng xoáy quyền lực nhiều ràng buộc lắm lắm

Vận nước đòi dấn thân, chịu thiệt thòi cay đắng

Vượt được không em, trở ngại khó lường

Đường dài thăm thẳm, nỗi đời lắm đau thương

Người mở lối thường gặp nhiều bất trắc!


Và hôm nay, trên đường đi, anh có bạn, dẫu trời chiều tắt nắng

Vẫn thấy ấm lòng vì câu nói của em.


p/s:

Bùi Quang Vinh: Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà tìm

Nguyễn Chí Dũng: Tôi cứ suy nghĩ mãi về một điều,nếu chúng ta đi mà không rõ đi đâu, bằng cách nào, bao giờ đến thì không bao giờ chúng ta đi nhanh và bền vững được.

TBT Nguyễn Phú Trọng: Đến cuối thế kỷ này chưa chắc đã có CNXH hoàn thiện (đại ý)


25/12/2014 Nô-en


5. Với Việt Phương


Có một người đau trong “cửa mở” hôm qua

Có một người ngồi ngẫm suy khi hôm nay “cửa

đã mở”

Có một người đang sống giữa muôn người lại “bơ vơ đông đảo”

Thì có phải “cỏ dọc đường trần” là triết lý vu vơ?


Thi thoảng hôm nay tôi vẫn nghe được giọng điệu cổ xưa

“trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ

và đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ”

Lại nghĩ ôm thằng đểu vậy ta có thành đểu không?

Tôi trở thành cứng đầu giữa lũ người hối hả tìm sự thành công

Khiến cuộc đời vốn đã nhiễu nhương lại thêm cả ngàn bước đi do dự

Những thật giả, những lương tâm, những trung thành

                              được phủ che bằng muôn màu thế sự

Chật chội trong lòng những do dự lo toan

Cuộc sống ta mơ bỗng có lúc hoang mang

Bởi rối rắm những siêu hình lý tưởng

Càng rắm rối những xã hội chỉ có trong tưởng tượng…


Anh đã sống cuộc đời với cái chân ghế xép

Chức thư ký quèn cho hạng người toàn những lãnh tụ tối cao

Nhưng ra đi trong muôn ánh hào quang

Bằng những câu thơ để cho đời chiêm nghiệm

Để chấm hết những trăn trở, những vô cảm bàng quan mà thói đời ti tiện

Vẫn đậm dọc đường trần nhiều tội lỗi hỗn mang

“thơ làm chết người như bỡn

thơ làm sống người được chăng?”


Thì cứ tắt đi một vì sao dẫu rất hiếm trong cõi nhân gian

Chỉ để lại cái tình cho đời thương, đời nhớ…


13/5/2017