Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Nhân 27 tháng 7

FB Dạ Ngân

Ba theo Việt Minh năm 1946, sau khi hiến cả xưởng dệt lụa cho Tuần lễ vàng. Ba là con trai một, duy nhất, bà nội đã lên đơn vị làm reo để Ba rời Vệ quốc đoàn, chuyển sang một cơ quan Dân chính.

Năm 1956, Ba bị người của Ngô Đình Diệm bắt, phiên tòa hẳn hoi, án khổ sai 20 năm Côn Đảo. Thụ án mới 6 năm, Ba hoạt động gì đó trong tù bị lộ, bị tra tấn và xà lim cấm cố, chết. Khi đó mình 10 tuổi, em út mới 8 tuổi. Cả nhà cuốn vào con đường Ba để lại, kết thúc cuộc chiến, chồng của chị Hai và em út thành liệt sĩ, bên cạnh ảnh Ba trên bàn thờ.

Một lần giỗ Ba, anh trai, người con trai một của Ba khóc hộc lên thống thiết vì hình dung cảnh Ba chết trong xà lim cấm cố. Mình không sao quên được tiếng hộc của Anh vì Anh là con trai duy nhất gánh vác sứ mệnh đích tôn, lựa chọn, con đường, hương hỏa, bàn thờ... Nhưng ngày giỗ luôn có bà con từng của hai bên, không ai buột miệng gọi ai là ngụy quân ngụy quyền chi cả.

Một bà bạn thông dịch viên của cả những VIP ở Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, khi về thì đủ thứ quà, thuốc nhuộm tóc, kem body, dầu gội, sữa tắm Mỹ. "Hồi đó bà bị Việt Cộng dụ dỗ hả?", những câu đại loại khiến mình cười muốn sặc cả.... bánh xèo! Thân đến mức ăn ngủ cùng, đi chơi cùng bao nhiêu chuyến mà vẫn hồn nhiên đích thực miền Nam vậy đó, hay là thói quen rồi cứ buột miệng hỏi vậy?

Có một bạn Pháp cha từng là sĩ quan Điện Biên Phủ, anh ta yêu VN đến mức khi tiễn mình với anh Thân về VN, anh ta khóc như một đứa trẻ. Anh ta nói thương VN luôn phải đối mặt với họa Tàu. Có một người bạn cựu binh - nhà văn Mỹ, gặp lần nào cũng rưng rưng và chia tay thì nhiều rưng rưng. Có lẽ vì quá khứ đau thương chung, nặng quá, đau khổ quá nên thương nhau quá.

Người VN với nhau đã lặng lẽ cho nhau Nghĩa Đồng Bào. Mấy mươi năm qua, không có cái nghĩa này, xã hội VN không được như hôm nay, chắc chắn vậy.

https://www.facebook.com/ngan.da.77/posts/327915954330661