Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

Công an Hà Nội không cho con tôi chơi đàn trên phố![i]

FB Roger Vu

Vừa nãy tạnh mưa xong, tôi đưa cu con ra bờ hồ kéo đàn cuối tuần như thường lệ. Vừa kéo được 2 bài, bỗng một viên công an mặc sắc phục đi cùng với một gã to con, (tôi không dám chắc phải công an chìm hay không, nhưng thái độ rất cục súc) đi tới chỗ cu con tôi quát nạt và hỏi giấy phép biểu diễn.

Tiếc là tôi không quay video đoạn kẻ đó quát nạt cháu các cụ ạ, vì tôi còn bế con gái nhỏ bốn tuổi (nhưng Bờ Hồ trước cửa UBND TP thì không có nhẽ không gắn camera, CẦU TRỜI CAMERA KHÔNG BỊ HỎNG LÚC CẦN). Tôi đoán là công an phường nào đó của quận Hoàn Kiếm. Việt Nam vẫn còn những hành động vô văn hoá thế này, bảo sao đất nước mãi không khá được.

Chả biết có cụ nào friend của tôi làm công an quận Hoàn Kiếm không nhỉ? Ở nước ngoài, nghe violin ng ta thiếu nước ngả mũ để tỏ sự trân trọng, ở mình thì ba trợn như đồ tể. Bất luận anh là ai, trước nghệ thuật anh phải cúi đầu, thế mới là một DÂN TỘC VĂN MINH.

Thằng cu nhà tôi đang khóc um lên các cụ ạ.

NÓ VỀ NGỒI NGAY VÀO BÀN HỌC TIẾNG ĐỨC (CHUYỆN HY HỮU, BÌNH THƯỜNG HÒ RÁT CỔ KO HỌC) HỎI RA THÌ BẢO CON CỐ HỌC ĐỂ ĐI KHỎI VIỆT NAM.

Nếu những người quản lý có lương tâm và trách nhiệm đọc và ủng hộ, tôi sẵn sàng đối chất, và yêu cầu viên công an xin lỗi, đó sẽ là lời xin lỗi NGHỆ THUẬT (ít nhất đuổi cũng phải để hết bài) và một ĐỨA TRẺ. Chứ đừng giở quy định và quy trình ra, mất hay.

MỘT ĐỨA TRẺ NGOAN, BẢN LĨNH MUỐN BIỂU DIỄN ĐƯỜNG PHỐ, TỰ MÌNH KIẾM TIỀN MUA SÁCH VỞ, VỚI CÁC ANH CÓ THỂ LÀ SAI. NHƯNG CÁC ANH LÀM THẾ, NÓ SẼ LÀ TẤM GƯƠNG SAI VỚI BAO ĐỨA TRẺ KHÁC ĐẤY CÁC ANH Ạ. TÔI NÓI THẬT, CON CÁC ANH CHẮC GÌ NGOAN NGOÃN GIỎI GIANG BẰNG CON TÔI MÀ HỐNG HÁCH BẮT NẠT NÓ. NẾU LÀ NGƯỜI VĂN MINH, CÁC ANH SẼ NÓI:
'CON KÉO ĐÀN HAY LẮM, NHƯNG Ở ĐÂY CẤM ĂN XIN (NẾU CÁC ANH COI ĐÓ LÀ ĂN XIN)'
CÂU ĐÓ SẼ PHẢN ÁNH THÁI ĐỘ VỚI NGHỆ THUẬT, VỚI CÁI ĐẸP, CỦA CÁC ANH. CẦM BẰNG CƯ XỬ NHƯ CÁC ANH, XIN LỖI, CÁC ANH CHỈ LÀ PHƯỜNG BA VẠ MÀ THÔI.
P/s:
- Các anh có biết tiếng vĩ cầm có thể làm mềm lòng cả quỷ dữ chưa?
- Các anh tưởng con tôi chơi bài phản động phỏng? Toàn Mozart, Chopin...cả đấy. Tiếng đàn vĩ cầm có mất trật tự không?
- Các anh có biết nhà tôi yêu Hà Nội đến mức đặt tên con trai mình là Vũ Danh Hà Nội chưa? Các anh vừa đuổi Hà Nội đấy.
- Chắc chắn các anh không thể biết có những cháu inbox qn ủi tôi là: "Anh nhà chú chơi hay lắm. Cháu mời anh đến trường cháu biểu diễn, ở đó an toàn lắm"
- Các anh biết Hitler chỉ vì một câu nói mà đáng ra trở thành nghệ sỹ thì lại thù cả thế giới ko? Ở lứa tuổi nhạy cảm đó mà làm đẹp cho đời thì các anh phải nhẹ nhàng, đó là bổn phận của các anh và của nhân loại.
- Và các anh không ngờ kẻ các anh nạt nộ từng biểu diễn trước hàng trăm trẻ em ung thư, để mang lại chút niềm vui cuối đời cho các bạn.

Tôi vẫn nhớ anh cao to nói bọn tao cấm ăn xin. Các anh có nhầm không? Kẻ mà các anh gọi là ăn xin đi 30 nước kéo vĩ cầm rồi đấy. Chúng tôi dạy nó lao động chân chính chứ ko ăn cắp ăn xin. Các anh nên tôn trọng cái đẹp trước rồi hãy nói đến kính trọng lễ phép. Quan trọng nhất, hãy mở lời xin lỗi, nếu không...tôi chê

clip_image002

clip_image004

clip_image006

clip_image008

https://www.facebook.com/Vu.Roger/posts/1365830126872024


[i] Tựa đề của Văn Việt