Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Gian truân khiếu nại cho Nhà giáo Phạm Minh Hoàng[i]

FB Phạm Minh Hoàng

Xin gởi đến các bạn bài tường thuật của Luật sư Đặng Đình Mạnh, người hỗ trợ pháp lý cho tôi trong vụ bị tước quốc tịch để thấy được cái gian truân trong cuộc chiến pháp lý trên đất nước chúng ta.

===========================================

TRẦN THUẬT TỪ CỐI XAY GIÓ
------------------------
Sáng thứ hai ngày 19/06/2017, với tư cách là người đại diện theo sự ủy quyền của Giáo Sư Phạm Minh Hoàng, tôi đến trụ sở Bộ Tư Pháp – Văn phòng tiếp công dân tại địa chỉ số 12 Chu Văn An, Hà Nội để trực tiếp nộp đơn khiếu nại về quyết định tước quốc tịch Việt Nam đối với Giáo Sư Phạm Minh Hoàng do Chủ Tịch nước ký.

Tiếp tôi tại văn phòng tiếp công dân là một nữ công chức trẻ tuổi, sau khi xem lướt qua đơn, cô ấy đề nghị tôi ngồi chờ để gọi cho nhân viên thuộc Vụ Hộ tịch, Quốc tịch và Chứng thực ra để tiếp. Khoảng năm phút sau, cô ấy trở ra và trả lời rằng Vụ Hộ tịch, Quốc tịch và Chứng thực từ chối tiếp vì không có thẩm quyền. Tôi bèn trưng ra Nghị định 78/2009/NĐ-CP quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Quốc tịch Việt Nam, trong đó, tại mục 7 điều 26 quy định rằng khiếu nại về vấn đề quốc tịch thuộc thẩm quyền giải quyết của Bộ Tư Pháp và yêu cầu cô ấy nhận đơn khiếu nại.

Cô ấy mượn của tôi văn bản Nghị định 78/2009/NĐ-CP trở vào gọi điện thoại vào trong, lát sau, cô ấy ra trả lời rằng quả thật cơ quan cô ấy có thẩm quyền giải quyết khiếu nại nhưng không có chức năng nhận đơn khiếu nại ! Tôi lấy làm lạ hỏi : “Cơ quan không nhận đơn khiếu nại thì lấy đâu ra khiếu nại mà giải quyết !?”, cô ấy bối rối chốc lát rồi trả lời chống chế : Khi nào cơ quan khác nhận đơn chuyển đến Bộ Tư Pháp thì cơ quan cô ấy mới giải quyết khiếu nại ?! Tôi định tranh luận thêm nhưng nhìn cái bụng bầu vượt mặt, cộng với thái độ bối rối của cô ấy tôi thấy thật bất nhẫn nếu cứ định “dồn” cô ấy vào chân tường bằng trích dẫn luật pháp ...

Ngay tại đấy, tôi điện thoại nhờ một văn phòng thừa phát lại đến lập vi bằng cho việc tôi đến Văn phòng tiếp công dân để nộp đơn khiếu nại nhưng không được tiếp nhận. Có lẽ ban đầu họ nghe chưa rõ việc nên hăm hở đến ngay tức thì, nhưng khi đến nơi biết rõ ý định của tôi, họ liền thối chí và từ chối. Họ giải thích điều mà chúng tôi cũng đều hiểu rõ với nhau “Anh thông cảm, văn phòng thừa phát lại bên em thuộc sự quản lý của Sở Tư Pháp, mà Sở Tư Pháp thì cũng trực thuộc ngành dọc của Bộ Tư Pháp, nên bên em không thể lập vi bằng kiểu này với Bộ Tư Pháp được ...”.

Tôi đành trở vào thông báo miệng với cô công chức trẻ tuổi rằng sẽ ngồi lỳ ở phòng tiếp công dân cho đến khi nào đơn của tôi được tiếp nhận ! Cô ấy liền nhấc điện thoại gọi vào trong. Chốc lát, tôi thấy các bảo vệ liên tục đảo ra vào chỗ tôi ngồi để quan sát ... Đến tầm 11h30 thì có một nam công chức bước vào, người này nhã nhặn hỏi việc, nhận đơn của chúng tôi, ghi các thông tin vào sổ trực rồi ra vẻ đã xong việc. Tôi yêu cầu cấp biên nhận nhận đơn thì người này nói họ ra nhận đơn giúp mà thôi, người giữ biên nhận hiện không có mặt ở cơ quan ?!

Tôi nghĩ, có cố gắng hơn thì kết quả cũng không thể hơn thế.
Chúng ta đang sống trong một quốc gia có luật pháp, nhưng luật pháp nằm trong tay người có quyền thì nó sẽ được hành xử theo ý chí họ muốn, đương nhiên, họ không thể thỏa mãn ý chí của cá nhân nếu điều đó gây khó khăn cho họ ... Điều này nhất quán với sách giáo khoa mà họ dạy trong trường luật : Luật pháp là vũ khí của giai cấp thống trị !

Trần thuật từ Cối Xay Gió

Manh Dang

clip_image001


FB Phạm Minh Hoàng


[i] Tựa đề của Văn Việt