Danh Ngôn

Trong giáo dục không có gì kinh hoàng bằng mức độ dốt nát mà nó tích lũy lâu dài dưới dạng những kiến thức xơ cứng.

Nothing in education is so astonishing as the amount of ignorance it accumulates in the form of inert facts.

Henry Adams (1838-1913). The Education of Henry Adams, 25, 1907

Một chút học vấn ít ỏi, thật ra, có thể là một điều nguy hiểm, nhưng thiếu học vấn [giáo dục] là một đại họa cho bất cứ một dân tộc nào.

A little learning, indeed, may be a dangerous thing, but the want of learning is a calamity to any people.

Frederick Douglass, diễn văn đọc ở lễ ra trường tại Trường Trung học Da màu, Baltimore, Maryland, 22 tháng Sáu 1894

Người tự do không thể làm một người dốt nát lâu dài. (The free man cannot be long an ignorant man.

William McKinley, diễn văn đọc tại Pittsburgh, Pennsylvania, 3 tháng Mười Một 1897

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Cãi hộ

(Rút từ facebook của Đỗ Ngọc Thống)


Mấy hôm nay, đề thi Văn gây nhiều tranh cãi quá. Tôi định không viết gì, phần vì có gì cả hai bên khen, chê đều đã tranh nói hết; phần vì không muốn đụng vào, “chỗ ấy” nhạy cảm lắm. Nhưng theo dõi, thấy "bên khen" đề thi bị trách cứ nhiều quá, nên nổi máu xin cãi hộ cho họ.

1) CÃI HỘ TÁC GIẢ ĐOẠN VĂN “THẤU CẢM”: Các ông chê trách tôi viết đoạn văn trích trong đề ấy có nhiều sai sót, không đúng. Chê thế có chê cả ngày. Vì khi viết nó tôi có nghĩ là người ta sẽ trích để ra đề thi văn cho kỳ thi tú tài toàn quốc đâu. Vả lại, đó là ý kiến của riêng tôi, in trong sách riêng của tôi, có chống Đảng, chống nhà nước gì đâu. Mà sách riêng, ý kiến riêng, sai sót như thế là bình thường, ở ta vô khối, nhìn đâu chẳng thấy, chẳng qua là nhiều người may chưa được trích vào ra đề thi cho học sinh bàn thôi. Tóm lại là “chuyện thường ngày ở huyện”, như “thực phẩm bẩn” ai cũng ăn mà chẳng ai biết, vì phần lớn chưa chết ngay. Vì thế đừng trách tôi mà trách cái đứa ra đề thi ấy. Cứ cho là tôi ngu 1 thì thằng ra đề phải ngu 10.


2) CÃI HỘ NGƯỜI RA ĐỀ: Các ông cũng không nên chê trách người ra đề. Vì sai sót ấy chỉ những cao nhân mới thấy, mới chỉ ra được, người thường cũng dễ mắc lắm. Chẳng thế mà sau khi thi xong ối thầy cô giáo trong Nam, ngoài Bắc ca ngợi hết lời, trong đó có nhiều giáo viên kì cựu, còn dạy cả lớp chuyên văn, viết cả sách luyện thi nữa kia. Thậm chí có cả ông PGS, bà TS cũng “chúng khẩu đồng từ” khen đề rất hay đấy thôi. Trộm nghĩ: Có phải mình chúng tôi ngu thế đâu. Và chẳng lẽ nhiều người ngu thế à? Đó là chưa nói đề đã có người duyệt rồi kia mà. Vì thế nếu người ra đề ngu 10 thì thằng duyệt đề thi ấy ngu 100.

3) CÃI HỘ NGƯỜI DUYỆT ĐỀ THI: Cũng không nên trách cứ người duyệt đề. Tôi phải tin vào người ra đề chứ. Vả lại tôi được phân công duyệt đề, làm sao mà kiểm soát và biết hết chuyện của các môn học được, nhất là văn chương của các ông. Bực cả mình, giáo viên văn cả nước thiếu gì người giỏi, một kỳ thi quan trọng loại bậc nhất của quốc gia như thế lẽ ra phải điều những người giỏi nhất của môn học này đi làm đề chứ. Sao lại đi điều mấy ông bà như thế để đến nông nỗi ấy. Vì thế, nếu tôi ngu 100 thì người cử các vị đi làm đề ngu 1000.

Không biết ăn chia theo theo tỷ lệ ấy đã công bằng chưa? Không khéo chia chác thiếu phân minh, công bằng dẫn đến tranh giành đánh nhau to bây giờ.
Trong khi Biển Đông đang cần tập trung sức lực và trí tuệ nhiều hơn.

HN 24/06/2017