Danh Ngôn

Trong giáo dục không có gì kinh hoàng bằng mức độ dốt nát mà nó tích lũy lâu dài dưới dạng những kiến thức xơ cứng.

Nothing in education is so astonishing as the amount of ignorance it accumulates in the form of inert facts.

Henry Adams (1838-1913). The Education of Henry Adams, 25, 1907

Một chút học vấn ít ỏi, thật ra, có thể là một điều nguy hiểm, nhưng thiếu học vấn [giáo dục] là một đại họa cho bất cứ một dân tộc nào.

A little learning, indeed, may be a dangerous thing, but the want of learning is a calamity to any people.

Frederick Douglass, diễn văn đọc ở lễ ra trường tại Trường Trung học Da màu, Baltimore, Maryland, 22 tháng Sáu 1894

Người tự do không thể làm một người dốt nát lâu dài. (The free man cannot be long an ignorant man.

William McKinley, diễn văn đọc tại Pittsburgh, Pennsylvania, 3 tháng Mười Một 1897

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Saxophone giữa chiều không (kỳ 4)

Tiểu thuyết của Phong Linh

Trong khi đang ngồi ăn cùng nhau, bất chợt Quân hỏi:

- Mình cưới nhau em nhé.

- Em chưa ra trường mà. Anh không muốn phải nuôi một cô vợ đang đi học và rất có thể sẽ thất nghiệp đấy chứ. - Thụy Anh cười và nói đùa.

- Anh nghiêm túc mà. Anh muốn mình hãy cười nhau càng sớm càng tốt. Anh muốn ngày nào cũng được chăm sóc em. Và anh không muốn mất em.

Thụy Anh im lặng đặt đĩa bún xuống, nhìn Quân, như đang đặt một câu hỏi tại sao với anh bởi ngày yêu nhau Quân chưa khi nào đề cập tới vấn đề này với một vẻ nghiêm túc đến như vậy. Nhìn thái độ của Quân, cô bỗng thấy sợ hãi. “Thực sự mình có muốn cưới anh ấy?. Có chứ. Mình yêu anh ấy, và anh ấy cũng yêu mình. Vậy thì có gì phải ngần ngại khi nghĩ rằng hai đứa sẽ cưới nhau. Nhưng tại sao mình lại thấy sợ. Tại sao mình lại sợ khi anh ấy đề nghị điều đó.”

- Chúng ta nói chuyện này sau, anh nhé. – Thụy Anh đột ngột nói ngang cắt đứt dòng suy nghĩ của cả hai người.

- Tại sao?

- Đơn giản vì em muốn được cầu hôn ở một nơi thật lãng mạn cơ. Thụy Anh cười và nói lảng

Quân biết Thụy Anh sẽ lảng tránh. Sự thật là anh cũng không có ý định sẽ cầu hôn cô vào lúc này. Chỉ là muốn thử phản ứng của người con gái anh yêu. Và rồi thoáng chút buồn chợt ùa đến trong anh. Thụy Anh hờ hững và có vẻ như chưa bao giờ nghĩ gì về chuyện này. Trái lại, Quân đã nghĩ quá nhiều về chuyện một đám cưới, một lời cầu hôn nhưng anh không thể làm được. Anh sợ Thụy Anh sẽ trốn chạy. Sợ một điều gì đó mơ hồ đang tồn tại mà bản thân anh không dám đối diện. Bởi thế anh chấp nhận với những gì đang có giữa anh và Thụy Anh. Dù sao ở giây phút này cô vẫn đang ở bên anh, vẫn là của anh. Như thế đã là quá đủ. Anh chấp nhận mọi thứ thuộc về cô. Chấp nhận cả những khoảng riêng quá lớn của cô mà anh không thể nào hiểu được, nhưng anh không bao giờ giằn vặt cô về điều đó. Anh vẫn để cô tự do, và vẫn chờ đợi cô.

Nghĩ đến đó, Quân bỗng quay ra nói với Thụy Anh như muốn phá tan đi không khi chật chội giữa hai người:

- Ăn trưa xong tụi mình sẽ làm gì tiếp theo cho ngày hôm nay, em yêu?

- Ừm, để em xem nào… Mình ở nhà xem phim nhé. Mấy đĩa phim hôm trước anh và em xem rồi ấy. Em muốn xem lại.

- Hay mình đi đâu đó nhé. Lâu rồi anh và em chưa đi đâu mà.

- …..

- Em sao vậy?. Em không muốn đi à?. Thực ra bạn anh hôm nay sẽ khai trương một quán café và anh đã nhận được thiệp mời tới dự. Em cùng đi với anh.

Thoáng chút do dự hiện ra trên nét mặt Thụy Anh.

- Café gì vậy anh?

- Ý tưởng cũng khá độc đáo đấy. Quán đó tên Phố, với âm thanh chủ đạo là những bản tình ca Hà Nội. - Quân cười rồi nói tiếp - Em thấy có hấp dẫn không? Và không gian được tái hiện lại như những con phố ngày xưa ấy. Anh đã xem qua rồi, và thấy khá thú vị nên mới nhận lời tới chứ thực ra người này anh chỉ biết sơ sơ thôi.

Thụy Anh nghĩ ngợi một lúc rồi nói:

- Vâng, vậy mình sẽ đi.

- Từ giờ tới lúc đó còn khối thời gian, em ngủ đi một chút rồi dậy chuẩn bị đi, nhé.

Thời gian ở bên Quân, Thụy Anh luôn luôn lặng lẽ. Cười, nói dịu dàng và nghe theo những lời nói của Quân như một cô gái ngoan ngoãn. Cô chưa bao giờ to tiếng hay làm điều gì đó trái ý anh. Thụy Anh nghĩ và tự cho rằng đây là một chốn bình yên đối với cô. Và cô chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ phá vỡ điều đó. Cô yêu Quân, và hơn hết cô biết Quân yêu cô bằng một tình yêu si mê, nồng cháy. Hai người họ đã tìm đến với nhau để trói mình vào một khoảng lặng lẽ yên bình. Hơn một năm rồi, từ khi quen và yêu Quân, Thụy Anh được bao bọc như một đứa trẻ không biết một chút gì cuộc sống đang diễn ra ngoài kia. Quân chăm sóc cô từng bữa cơm, giấc ngủ. Những lời nhắc nhở nhẹ nhàng của anh luôn làm cô yên tâm rằng anh đang dõi theo cô dù cô ở bất kì đâu. Từ khi ấy cô sống cởi mở hơn với chính những nỗi đau của riêng mình. Cô ăn cơm ở nhà đều hơn. Những bữa cơm đã nổi lên đôi chút niềm vui. Ánh mắt cha cô bớt thăm thẳm, và gương mặt dì hai trông sáng hơn. Có Quân, mọi điều trong cuộc sống của cô đã trở nên bình lặng hơn bao giờ hết. Anh cuốn cô đi trong những bình yên của ngày tháng. Những giấc mơ đêm chập choạng, những ám ảnh đã vơi đi trong tâm hồn. Thụy Anh tưởng rằng Quân thật sự là người đã đến và đem bình yên ủ ấm trái tim vỗn quá nhiều nỗi đau đóng thành băng trong cô. Nhưng rồi, như một dải lụa đang trơn thẳng bỗng dưng chạm phải một nút thắt giữa lưng chừng. Thụy Anh chới với chực ngã, và Quân đã không nhận ra điều đó, bởi thế anh đang để Thụy Anh rơi xuống mà không hề biết để giữ cô lại. Cũng như cái buổi chiều lặng lẽ này, cô về lại bên anh sau những ngày chạy trốn khỏi thực tại đang diễn ra. Cô đã trở về với nơi chốn yên bình của lòng mình nhưng rồi không thể ép những đợt sóng dữ dội đang ào đến. Cô lần tránh điều đó. Nhưng nỗi sợ hãi và những mảng kí ức xám vụn của những ngày rất xa xôi cứ hiện về, không một cách nào có thể thoát ra nổi. Cô giấu thân mình, nép sâu vào trong lòng ngực anh để xua tan cái cảm giác đang có, nhưng người cứ dần lạnh đi, tim cứ đập chậm lại. Không có một vết tích nào của sự ấm nóng đang có để có thể kéo cô gần về bên anh. Quân vẫn vỗ về âu yếm cô như một đứa trẻ bé nhỏ, nhưng Thụy Anh lặng lẽ dẫn, cố ru mình vào một giấc ngủ giả dối để trốn ánh mắt của anh. bờ môi của anh. Không gian lặng lẽ của một buổi chiều mùa đông Hà Nội càng kéo căn phòng trở nên ủ rũ hơn bởi những bản ballad mê hồn của Air Supply.

Giấc ngủ chập chờn đủ để Thụy Anh biết Quân đã đặt cô lên giường và nhẹ nhàng bước ra ngoài hiên. Anh đốt thuốc, mơ hồ nghĩ ngợi rất nhiều điều. Anh đã quen với cái tâm lý bất bình thường của Thụy Anh từ ngày yêu cô. Đã quen với cách cô im lặng, không một lời giải thích nào trước bất kì chuyện gì. Anh cũng đã rất cố gắng để hiểu cô, dù anh biết mình không thể có đủ sự nhạy cảm để hiểu những ra điều đang diễn ra trong tâm hồn người con gái mà anh yêu. Cũng như buổi chiều hôm nay, cô lặng lẽ và hờ hững trước tất cả những cử chỉ yêu thương của anh. Anh không trách cô. Nhưng anh lo lắng. Lo lắng một lần thứ hai nữa anh lại phải ở bên cạnh cô cả một tuần trong bệnh viện bởi sự suy nhược cơ thể quá nặng. Anh sợ một lúc nào đó cô lại sẽ ra đi, ra đi khỏi anh vĩnh viễn.

Chiều xuống. Khu nhà chung cư mà Quân đang ở bắt đầu nhộn nhịp tiếng cười nói nhộn nhịp của lũ trẻ con sau một ngày đi học nội trú ở trường. Người lớn đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Xung quanh rộn lên không khí ấm cúng của những gia đình bé nhỏ. Trong khi ấy căn phòng của Quân vẫn lặng lẽ như không hề cảm nhận sự thay đổi của thời gian. Thụy Anh vẫn âm thầm trong giấc ngủ. Quân cứ ngồi im lặng ngoài balcon đốt thuốc. Tiếng nhạc phát ra từ chiếc đầu DVD với những bản nhạc của Air Supply rơi vào trong chính sự lạc lõng của hai con người đang tồn tại trong cùng một căn phòng. Thời gian chầm chậm trôi đi, kéo lê cảm giác của Quân trong mệt mỏi. Anh nhẹ nhàng trở vào phòng ngủ, khẽ kéo Thụy Anh vào lòng âu yếm.

- Dậy thôi em. Sắp đến giờ tới quán rồi.

- Ôi, hình như em ngủ lâu rồi anh nhỉ. Anh kéo rèm lên đi. Bật đèn nữa. Em thấy tối quá.

Cô vừa nói vừa đứng dậy đi về phía phòng tắm.

- Anh đợi em một lát thôi nhé. Em sẽ tắm nhanh thôi. Chắc không quá muộn đâu anh nhỉ.

Mấy giờ rồi?, à mới 6h45 thôi mà. Vẫn đủ thời gian ăn gì đó trước khi đi anh nhỉ. Bỗng dưng em thèm một bát phở nóng ở Bát Đàn anh ạ. Mình ra đó ăn trước rồi hãy qua Cầu Giấy nhé.

- Ừ, được rồi. Nếu em muốn thì mình sẽ đi. Nhưng em phải nhanh lên. Anh là khách mời danh dự mà. Anh không muốn đến muộn đâu đấy.

Phố cuối năm, lạnh. Những hàng cây im lìm trong những đợt gió heo may tê tái. Phố càng lạnh giá thì các hàng quán càng đông vui, nhộn nhịp. Đủ các thể loại người ngồi chen chúc nhau trong những chiếc bàn nhỏ nhắn, xưa cũ. Họ ngồi sát vào nhau, cười nói ồn ào quanh những tô phở nóng hổi. Cảm giác có một góc Hà Nội thật nhỏ bé chỉ tồn tại xung quanh đây thôi. Và những con người kia cũng trở nên đáng yêu nhiều lắm. Không còn những bon chen ngột ngạt. Còn lại chỉ là những hơi ấm của rất nhiều những xa lạ trở thành gần gụi giữa những ngày cuối năm Hà Nội. Thụy Anh hít hà từng hơi với tô phở nóng, và ăn với cảm giác ngon lành như có một niềm vui với người bạn cũ lâu ngày không gặp. Nhìn Thụy Anh khác hẳn với một Thụy Anh mệt mỏi lẩn tránh mà Quân đã ở bên cả chiều nay.

- Có phải em đang rất vui?

- Phở ấm quá anh ạ. Lâu rồi. Mùa đông về mà em suýt nữa không hay. Ra phố, nhìn mọi người em cảm thấy rất ấm.

Quân cười nhìn Thụy Anh với dáng vẻ trìu mến.

- Chỉ cần em thấy vui là anh yên tâm rồi.

- Vâng…

Tiếng vâng nhẹ nhàng lẫn vào trong quá nhiều ồn ào của quán xá. Và rồi rơi tõm vào một nơi nào đó thẳm xa. Cô chợt nhớ về Phong, một đêm Long Biên lạnh lẽo tháng mười một. Phong xa lạ và thân thiết, mạnh mẽ và yếu đuối. Cảm giác về Phong gần tới nỗi làm cô ngạt thở. Cô đã cố gắng xua nó đi nhưng rồi cứ càng cố gắng, cảm giác đó càng trở đi trở lại nhiều lần hơn. Cùng như chiều nay, cô đã muốn bình yên bên Quân, nhưng rồi phải thừa nhận rằng cả buổi chiều cô chỉ nghĩ về Phong. Cô biết làm như vậy là có lỗi với Quân, nhưng chính bản thân cô cũng không hiểu nổi mình. Lần đầu tiên sau sự ra đi của mẹ, và Phương, cô mới lại có cảm giác yêu thương điều gì đó nhiều đến như thế. Cô đã cố tình trốn chạy nó bằng một giấc ngủ. Nhưng hình ảnh Phong vẫn cứ hiện ra rõ ràng, bóp chặt tâm trí cô. Lẩn tránh. Thụy Anh chỉ còn cách duy nhất là lẩn tránh tất cả. Ít ra vào những giờ phút này, cô cần im lặng để giữ mọi điều chỉ ở trạng thái này thôi. Cô không thể và biết rằng đừng nên nghĩ ngợi bất kì điều gì nữa. Đừng phá bỏ nơi an toàn nhất với chính mình bây giờ.

- Em!

- Dạ.

Cô giật mình bởi tiếng Quân gọi trở lại. – Em sao vậy? Phở phải nóng mới ngon. Vậy mà em ngồi bao lâu rồi vẫn không ăn hết nửa tô phở. Mình muộn rồi đấy em.

- Vâng. Tại em… em hơi lạnh. Em xong rồi. Mình đi bây giờ anh nhé.

Ngồi trên xe cùng Quân, cô vòng tay ra sau ôm anh thật chặt và thì thầm: - Em xin lỗi. Đừng giận em nhé.

Quán café mới mở nằm trong một ngõ rất nhỏ trên đường Cầu Giấy.

- Đây là một ngôi nhà cổ do bố mẹ cậu ta để lại khi họ chuyển sang Mỹ định cư. Ban đầu mọi người trong nhà bàn nhau bán nhà đi để sang đó sống cả gia đình, nhưng mà cậu này “say” Hà Nội quá nên xin ở lại đây làm ăn. Hai năm với dự án về quán café này đấy em. Mà cậu này cũng lạ, có nhiều ý tưởng hay ho ra phết. Anh không thân với cậu ta nhiều nhưng chết mệt ý tưởng kinh doanh của hắn.

Em có nghe anh nói không vậy Thụy Anh?

- Dạ. Em vẫn đang nghe mà.

Thụy Anh trả lời trong lơ đãng bởi cô thật sự bị bất ngờ với không gian nơi đây. Giữa một Hà Nội nhộn nhịp quá đỗi, khi mà cô và những người xung quanh đều đang vội vã trôi đi trong rất nhiều những lo âu thường ngày như chạy đua với thời gian thì tại nơi đây, thời gian như ngừng lại, ngừng lại tất cả trong tận sâu tâm hồn của mỗi người. Bỗng dưng đứng trước không gian này, cô muốn khóc, khóc như để nhớ về một phần đã rất xa xưa của Hà Nội. Một Hà Nội tinh tế, kín đáo. Một Hà Nội lặng lẽ, tinh khôi. Một Hà Nội dịu dàng, cổ kính. Một Hà Nội của tuổi thơ dịu dàng với những bản nhạc êm đềm trôi như lá vàng và phố. Café Phố không sang trọng, không có phong vị hiện đại nhưng Phố, là phố đủ đầy lá, đủ đầy gió. Phố dùng những chiếc ghế bằng gỗ nhỏ được sơn một lớp sơn cũ, tạo được cảm giác có một lớp bụi thời gian đã đi qua khoảng phố này. Nhưng điều ấn tượng nhất của Phố vẫn là một số lượng lớn những bức ảnh chụp cảnh những con phố Hà Nội trong từng khoảnh khắc của thời gian. Những khoảng chớp rất nhỏ lại tạo nên được ấn tượng độc đáo. Dù cho những người chưa từng tới Hà Nội bao giờ khi đặt chân đến Phố cũng cảm thấy điều gì đó thật sự gần gũi thân thương của những con phố như Hoàn Kiếm, Trần Phú, Hàng Đào, Hàng Ngang…., và rất nhiều những góc khuất im lìm không tên của thành phố này. Một Hà Nội phố, một khoảng không gian ngưng đọng giành cho tất cả những ai yêu thương và gắn bó với mảnh đất này. Thụy Anh miên man nghĩ trong khi bản nhạc “Em ơi Hà Nội phố” vẫn du dương vang lên đắm say từ người nghệ sĩ đang chơi violin ở phía cuối dãy phố trong căn nhà này này.

Đang mải mê ngắm nhìn không gian của quán thì Quân và Thụy Anh đều giật mình bởi một tiếng nói rất vui vẻ:

- Anh Quân. Cảm ơn anh đã tới. Bọn em đợi anh mãi để cùng nâng ly khai trương mà mãi bây giờ anh mới tới. Muộn quá, đến giờ đẹp nên đành phải làm trước. - Cậu thanh niên trông còn rất trẻ vừa vỗ vai Quân vừa nói.

- À, mình cũng bận chút chuyện nên không qua sớm được. Nghe giang hồ đồn đại quán này ổn lắm, mà giờ tận mắt chứng kiến, tôi thấy ngạc nhiên quá. Cậu giỏi thật đấy.

Quân chỉ sang Thụy Anh và nói:

- Đây là bạn gái mình, Thụy Anh.

- Vâng, chào anh.

- Chào em. Anh Quân đúng là có con mắt tinh tường. Thật là trai tài, gái sắc. Thật đáng ngưỡng mộ.

- Thôi, cậu đừng có nịnh nữa. Mà tôi nghe nói các cậu có cả một nhóm cùng thực hiện dự án này phải không?. Hôm nay họ có đến hết không, cho tôi làm quen với những con gương mặt tài giỏi ấy một chút được chứ?

- Ồ, tài giỏi thì bọn em còn chưa dám nhận nhưng có thể tự hào về tình yêu của mình với Hà Nội. – Dũng vừa nói vừa quay sang mỉm cười với Thụy Anh và Quân. Mà anh không tin được đâu. Nhóm bọn em có bảy người, trong đó chỉ có mình em là người Hà Nội còn mấy thằng kia toàn là dân ngoại tỉnh, nhưng hiểu và yêu Hà Nội khủng khiếp. Mấy đứa bọn em đã tự góp vốn với nhau và đưa ý tưởng của tất cả bảy đứa ra xem xét. Cuối cùng quyết định được mỗi đứa làm một việc. Mọi người chắc bị ấn tượng bởi cách sắp xếp nội thất trong quán này phải không? Để em gọi chủ nhân của công trình này ra nhé.

Ê, Phong, Tiến, hai đứa mày ra đây. – Dũng đưa tay vẫy vẫy về phía quầy và hai chàng thanh niên bước ra. Mặt Thụy Anh dần tái đi. Im lặng. Chỉ Quân là cười thật tươi bắt tay Phong và Tiến.

- Thì ra lại là cậu. Tôi nghĩ sau này nhất định cậu sẽ nổi tiếng trong nghề đấy. – Quân vừa bắt tay Phong vừa nói rất hồ hởi.

- Hai người quen nhau rồi sao?, Dũng lên tiếng. Đúng là quả đất này hẹp quá nhỉ. Vậy phải uống rượu để mừng cho buổi gặp mặt ngày hôm nay mới được. Mà như anh nói thì Phong là bạn của em họ Thụy Anh à? Vậy có phải là cô bé Hải Hoa không nhỉ?

- Đúng rồi, Hải Hoa là em họ của Thụy Anh, hiện đang học cùng lớp với Phong mà. – Quân nói.

- Haaaaaaaa! Vậy thì tất cả chúng ta là những người rất thân thiết rồi. Hải Hoa cũng là một trong những người đã rất tích cực giúp đỡ em trong thời gian xây dựng café Phố đấy ạ. – Dũng vừa cười vừa uống ực luôn ly rượu cầm trên tay.

Mọi người vui vẻ trò chuyện với nhau về những dự định cũng như về thời gian triển khai ý tưởng của quán Phố, trong khi đó Phong và Thụy Anh im lặng dần. Phong cứ chăm chú nhìn về phía Thụy Anh. Cô biết điều đó, nhưng cô cố gắng ngồi thật gần về phía Quân và né tránh ánh mắt của Phong. Việc gặp Phong hôm nay thật sự đã làm cô cảm thấy vui, bởi cô không thể phủ nhận rằng cô đã rất trông ngóng anh, dù ở bất cứ đâu, cũng mong được nhìn thấy anh. Nhưng rồi, nhìn thấy ánh mắt của Phong, cô lại cảm giác sợ hãi. Sợ rằng cô sẽ bị kéo tuột đi trong chính sự yếu đuối của tâm hôn mình. Có phải cô đang yêu Phong? Không cô không tin vào điều đó nhưng cô lờ mờ nhận ra rằng anh là người đã đánh thức những nỗi đau đớn và chênh vênh trong tâm hồn cô. Ở đây, nhìn vào ánh mắt của anh cô biết anh đang đọc được tất cả những suy nghĩ và day dứt của cô bới vậy mà cách duy nhất cô có thể làm là trốn tránh anh. Sự đối diện thinh lặng của hai người làm cho cả Phong lẫn cô đều cảm thấy đau xót. Phong đã rất nhớ Thụy Anh. Anh muốn nói cho cô biết anh đã nghĩ về cô nhiều như thế nào. Đã thổi bao nhiêu bản saxophone để như cố đi tìm một Thụy Anh tại sao lại sợ hãi saxophone đến như thế. Nhưng rồi bây giờ hai người ngồi đối diện với nhau, rất gần, nhưng việc duy nhất mà cả hai có thể làm là im lặng. Im lặng theo đuổi những suy nghĩ về nhau. Chạm vào nhau ở một nơi nào đó giữa không gian phố xá mà cả hai đều đã rất thân thuộc và yêu thương.

- Hải Hoa có thường tới đây không?, À mà sao hôm nay là ngày quan trọng của Phố mà cô ấy lại không tới nhỉ? - Thụy Anh buộc phải lên tiếng để phá vỡ cái cảm giác sợ hãi đang trấn áp cô khiến cô nghẹt thở.

- Có, cô bé thường hay tới đây. Nhưng muộn lắm. Vì buổi tối đi làm trợ giảng cho một trung tâm tiếng Anh nào đó. Tôi cũng không rõ lắm. Nhưng chắc chỉ khoảng ba mươi phút nữa là có mặt ấy mà. Nhóc này mà không tới đây là kiểu gì cũng nhớ không ngủ được. - Tiến cười hồ hởi nói.

- Nghe như cô bé say quán này quá nhỉ.

- Không những say quán mà còn say cả người nữa. - Tiến nói rồi quay về phía Dũng cười rất điệu bộ.

Trong khi mọi người đang nói chuyện rất rôm rả thì Phong lên tiếng:

- Thôi, tôi về trước đây. Tối nay hứa với ông bà là về sớm rồi. La cà mãi đến lúc muốn đi đâu mà không đi được thì chết. – Phong đứng dậy xin về trước có việc, nhưng thực ra có lẽ Thụy Anh là người hiểu rõ lý do nhất. Họ lại im lặng nhìn nhau, cứ như thế cho tới lúc Phong kéo ghế đi ra ngoài.

- Thằng này hôm nay lạ. Tự nhiên lại lý do lý trấu về sớm. Bình thường hôm nào mà nó chẳng lang thang ngoài phố rồi đi bar thổi saxophone cho đến đêm mới về cơ mà.

Phong về được một lúc thì Quân và Thụy Anh cũng xin phép ra về:

- Mà nói vậy thôi chắc tôi với Thụy Anh cũng về bây giờ vì hôm nay Thụy Anh cũng mệt. Để hôm khác mấy anh em mình tụ tập nhau lâu hơn nhé. Tôi còn đang muốn được tiếp chuyện với cả nhóm bảy người các cậu cơ đấy.

- Sẵn sang thôi anh. Quán này chúng em quyết định sẽ là nơi chốn của dân lang thang nên sẽ đóng cửa muộn. Em làm kế hoạch với các bác tổ dân phố rồi. Mình là dân thổ cư mà từ trước tới giờ chưa có vấn đề gì nên chắc cũng ổn thôi. Vậy nên khi nào mà có muốn tìm ai đó uống rượu hay muốn ngắm phố đêm thì cứ sang đây với bọn em.

Dũng tiễn Thụy Anh và Quân ra đến tận cửa rồi còn dặn với theo, - Hai người nhớ qua lại thường xuyên ủng hộ nhé.

Thụy Anh trở về phòng trong khi vẫn còn đang chuếnh choáng vì lần gặp gỡ quá bất ngờ với Phong khi nãy. Cô thật sự đã phải cố gắng hết sức để chế ngự cảm xúc của mình. Nhưng cô biết cô đã làm Quân buồn, và biết đâu Quân đang lờ mờ nhận ra điều gì đó trong con người cô mà từ trước đến giờ vẫn luôn là một ẩn số với anh. Thụy Anh nằm im trên giường mặc kệ những suy nghĩ cứ chồng chéo lên nhau. Không có bất kì điều gì liền mạch nhau hay có sự kết dính với nhau vì điều gì đó. Mọi điều đang diễn ra trong đầu cô đều là những vết gạch, xóa nham nhở. Mùi thuốc lá ngày một đậm đặc hơn khiến chính bản thân cô ngạt thở. Thụy Anh vùng dậy mở cửa sổ, nhìn xuống đường. Gần 2h sáng, phố vắng tanh, lạnh ngắt. Tháng mười hai loang loáng những dấu tích của rét, và rét. Thỉnh thoảng lắm mới có một tiếng rú ga của một chiếc xe máy đang lạnh buốt, lao đi như một vệt dao đâm vào giữa lòng phố. Không còn tiếng gì vọng lại ngoài một luồng gió xoẹt qua đầu Thụy Anh, cô bỗng nhiên ngã nhào xuống nền gạch lạnh buốt của banlcon tầng 3. Choáng váng như có một mảnh đạn chạy quanh trong đầu. Cảm thấy nhưng không thể nào giữ nó đứng yên một chỗ. Dư âm của những ngày tháng mười một với sự ra đi của mẹ và cái chết của Phương, và rồi sự xuất hiện của Phong như một định mệnh đã được số phận sắp đặt. Có khi nào sự xuất hiện của Phong bên cạnh cô cũng giống như mẹ và Phương. Họ rồi cũng đến và đi bên cuộc đời của Thụy Anh như thế, ra đi mà chưa bao giờ nghĩ rằng rồi người ở lại là cô sẽ phải chật vật bắt đầu tiếp tục như thế nào. Không ai thật sự là tri kỉ của ai trong cuộc sống này cả. Dù có đi đến cả ngàn năm nữa, hai con người vẫn là hai con người. Hai tâm hồn vẫn là hai tâm hồn. Có thể chúng rất gần nhau nhưng không bao giờ có thể hòa vào làm một. Đã có một thời rất dài, dù chỉ là một cô bé của những ngày 7 tuổi ấy, cô đã nghĩ rằng tâm hồn mẹ sẽ không bao giờ có thể rời xa tâm hồn mình, vì cảm giác khi chúng đã hòa vào làm một thì nếu tách chúng ra sẽ là những khoảng khuyết thiếu không thể lấp đầy. Tâm hồn quá trẻ dại của cô khi ấy đã vô thức bị rơi vào một vòng xoáy, bị cuốn đi vào cái ngày mà mẹ và đứa em trai bé bỏng mà cô chưa một lần được bế, ra đi. Bảy tuổi, cô không thể có bất kì một suy nghĩ nào để diễn giải những cảm xúc của tâm hồn mình như bây giờ. Cô chỉ có cảm giác rằng khi đó cô như bị một ai đó đập một vật rất nặng vào đầu, và tất cả mọi điều đang có trong tâm hồn cô chợt tan biến, còn lại chỉ là những tờ giấy trắng tinh đặt lộn xộn giữa rộng dài tâm hồn. Và nước mắt bắt đầu rơi. Rơi không có cách nào ngăn lại được. Những ngày sau đó, cô bé Thụy Anh vẫn cứ khóc, khóc mãi, từ khóc thật to, nước mắt ước đẫm cả những vạt tóc dài lấm tấm dính trên mặt, rồi đến khi chỉ còn tấm tức khóc, nước mắt như nghẹn lại, vón cục trong cổ họng đã quá đau rát. Đôi mắt sưng lên, đỏ ngầu, và nhức đến nỗi cô không thể nhắm đôi mắt của mình lại nữa. Rồi tiếp đó là cảm giác chỉ nằm trong phòng với lỉnh kỉnh những bình truyền và nhiều những loại dây thòng lòng khác. Suốt những ngày ấy, cô không còn khóc nữa, và mảy may không nghĩ gì đến mẹ. Chỉ có những giấc mơ cứ chập choạng, mờ ảo về những bông hoa trắng, bay đầy những con đường quen thuộc. Một màu trắng héo héo, mỏng mảnh, cứ ngày một đầy, ngày một nhiều. chúng đợi nhau, đuổi nhau, kéo nhau đi rất xa, rất xa. Cô cứ ngẩn ngơ nhìn chúng. Không có bóng dáng của bất kì ai. Và trong những giấc mơ thức ngủ chờn vờn đùa giỡn ấy, đôi lúc có thể mở mắt ra, khi nào cô cũng nhìn thấy một người đàn ông ngồi đó, im lặng nhìn cô. Mái tóc đã lơ thơ trắng, cùng với bộ comples đen. Dáng ông trông gầy, nhỏ thó trong chiếc ghế bành to rộng để trong phòng cô. Hình ảnh của người đàn ông đó rồi cũng mờ dần, mờ dần. Đôi mắt ấy lại nhắm vào, và tất cả chỉ là một màu trắng, trắng mãi đến tận cùng.

P.L.

(Còn tiếp)