Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Lời tiễn biệt bố (cụ Vũ Đình Huỳnh) của nhà văn Vũ Thư Hiên

FB Vũ Thư Hiên

Nhân ngày giỗ cha tôi, Vũ Đình Huỳnh (1905-3.5.1990) tôi muốn gửi lên trang này “Lời tiễn biệt bố” được đọc trong ngày cha tôi qua đời để chia sẻ cùng các bạn những gì chúng tôi nghĩ và nhớ về người đã khuất.

LỜI TIỄN BIỆT BỐ

Bố kính yêu của chúng con!

Thế là bố đã lên đường, lần cuối cùng trong đời một con người.
Trước kia, mỗi lần bố đi xa, thể nào bố cũng dặn dò chúng con đôi lời, nhưng lần này không hiểu vì sao, bố im lặng.
Phải chăng bố thấy việc đó không còn cần thiết, bởi vì chỉ cần ngẫm lại những gì bố đã nói lần này khác với chúng con, chúng con phải hiểu bố muốn để lại cho chúng con điều gì?

Trước hết, và nhiều hơn hết, chúng con hiểu bố muốn chúng con yêu nước như bố đã yêu, vì tình yêu ấy bố trở thành chiến sĩ.

Bố muốn chúng con yêu nước như yêu Mẹ sinh ra chúng con, bằng tình yêu hiến dâng chứ không phải tình yêu vay trả.

Bố dạy chúng con yêu con người, bởi vì không phải cái gì khác ngoài lòng Nhân Ái sẽ ngự trị trên tất cả những gì mà trí tuệ nhân loại có thể sản sinh, bởi vì đó chính là chân trời trước mặt loài người không ngừng tìm kiếm ý nghĩa sinh tồn. Cái gì không Nhân Ái không thể là Tốt, càng không thể là Đẹp. Với lòng Nhân Ái trong tim, con người dễ dàng phân biệt Chính Tà, Thiện Ác.

Bố dặn chúng con đừng như con ngựa nhà đòn với hai mảnh da che mắt, chỉ thấy được một đường. Chúng con sẽ nhìn ra bốn phương tám hướng để chọn lối cho mình.

Bố còn dặn chúng con nhiều nữa, nhưng chung quy bố chỉ mong muốn ở chúng con một điều: ấy là trước khi trở thành một cái gì khác, con người phải trở thành chính mình, tức là trở thành Con Người.

Ở người đã ra đi như bố, mọi sự thế là xong, dù cho sau lưng là những chặng đường khổ ải, nhọc nhằn, những gánh nặng oan khiên day dứt.

Chúng con là nhân chứng cho những gì bố nếm trải, chúng con đau nỗi đau của bố, vì thế chúng con thành tâm chúc bố thượng lộ bình an trong siêu thoát.

Trong giờ phút ly biệt, chúng con lại nhớ tới bốn câu thơ mà bố gửi về cho mẹ và chúng con từ đáy vực cuộc đời:

Nợ nước đời tôi trả đã tròn.
Việc nhà, gửi mẹ với đàn con
Trăm năm đầu bạc đành sai hẹn
Thuỷ chung tôi giữ tấm lòng son.

Tấm lòng son ấy của bố, cũng sẽ là của chúng con trong sự truyền nối và chúng con nguyện sẽ giữ gìn nó, trân trọng nó trong suốt cuộc đời bố mẹ đã cho chúng con.

Thưa tất cả các bạn.
Thưa tất cả thành viên trong gia tộc.

Xin cảm ơn, cảm ơn rất nhiều, tấm lòng ưu ái mà các vị đã dành cho gia đình chúng tôi bằng sự có mặt của các vị trong thời gian cha chúng tôi lâm bệnh cũng như trong giờ tiễn biệt Người. Tình người mà chúng tôi được thấy hôm nay sưởi ấm lòng chúng tôi, cho chúng tôi thêm sức trong giờ phút đau đớn này.

Bố thương yêu của chúng con!

Một lần nữa chúng con nói với bố lời vĩnh biệt.

Bố ra đi, nhưng máu thịt của bố, tâm hồn bố, vẫn còn đây, trong chúng con.

Ngày 3.5.1990

https://www.facebook.com/thuhienvu222222/posts/10212711706451345