Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Trông mong vào ai?

(Rút từ facebook của Lưu Trọng Văn)

 

Cả thế giới đang ầm ĩ chuyện Trump ra lệnh bắn 59 tên lửa Tomahawk vào căn cứ quân sự Syria để trừng phạt chính phủ Syria về việc sử dụng vũ khí hóa học thảm sát dân thường trong đó có trẻ em ở Syria.

Cả thế giới trong đó có Việt Nam đều lên tiếng chống lại vũ khí hóa học- vũ khí hủy diệt.
Không ít người Việt Nam đón nhận sự trừng phạt của Mỹ với chính quyền Syria với sự hồ hởi.
Họ có lí của họ.

Nhưng, chuyện vũ khí hóa học ở một đất nước xa xôi với Việt Nam được dư luận chính thống cũng như công chúng quan tâm lại làm cho gã chạnh lòng.

Việc tổng thống Mỹ ra lệnh bắn 59 tên lửa vào đất nước Syria để trừng phạt tội diệt chủng bằng vũ khí hóa học lại càng làm cho gã chạnh lòng gấp bội.

Gã được biết sắp tới tại Paris sẽ có phiên tòa xét xử các công ty hóa học của Mỹ về tội rải chất độc hóa học đioxin xuống Việt Nam gây ra thảm cảnh cho hàng triệu người dân mắc chứng chất độc da cam.

Người phát đơn kiện là bà Trần Tố Nga. nhưng đến nay số tiền để thuê ba luật sư cho vụ kiện chưa đủ, trong khi đó có hơn 20 luật sư hàng đầu của Mỹ được các công ty sản xuất chất độc hóa học rải ở Việt Nam đã sẵn sàng bảo vệ cho các công ty trên chống lại những nạn nhân chiến tranh hóa học.

Chiến tranh hóa học chứ không phải chỉ vài cú bắn vũ khí hóa học.

Trump! Ngài nghĩ sao về điều này?

Các quốc gia đang lên tiếng chống lại vũ khí hóa học hủy diệt ở Syria nghĩ sao về điều này?

Gã lại càng đau xót hơn nữa khi chiến tranh hóa học tưởng như là câu chuyện của hơn 40 năm trước ở một nửa đất nước của gã mà di hại còn đến tận bây giờ lại là hơn thế nữa lại đang diễn ra một cuộc chiến tranh hóa học thực sự hủy diệt toàn diện thực sự ở cả đất nước của gã trước sự bất lực của luật pháp và công luận.

Đau đớn thay lần này thủ phạm gián tiếp hoặc trực tiếp gây cuộc chiến tranh hóa học này, hàng ngày bắn, xả vũ khí hóa học trên toàn đất nước gã lại chính là hàng triệu người nông dân một nắng hai sương của đất nước gã cùng sự tiếp tay của hàng triệu người bán buôn, hàng triệu người bán hàng ăn uống nhân danh cái gọi là cuộc sống.

Thuốc diệt cỏ, thuốc trừ sâu, thuốc tăng trọng, thuốc tăng trưởng, phân hóa học hàng triệu tấn thấm vào đất, cây trồng, vật nuôi đến từng miếng ăn gia đình, hòa trong nước uống, hòa trong khí thở của cả một dân tộc trong đó có hàng chục triệu trẻ em hồn nhiên vô tội, thì phải gọi là gì nếu không gọi là thảm họa diệt chủng?

Và không chỉ có thế mà còn biết bao nhà máy, công xưởng trên đất nước gã hàng giây, hàng phút xả thải hàng triệu tấn chất độc hóa học vào biển, sông, hồ, không khí giết chết môi trường sống mà điển hình là Formosa thì phải gọi là gì nếu không gọi là thảm họa diệt chủng?

Ai? Ai sẽ đứng ra để lên án chúng trước toàn thế giới về nạn diệt chủng bởi chiến tranh hóa học vừa mang tính tổng lực vừa mang tính du kích này?

Ai? Ai sẽ đứng lên bảo vệ hàng chục triệu con người đang ngập chìm trong cái chết từ từ này với hàng năm hơn 200.000 người bị ung thư?

Ai? Ai sẽ phải chịu trách nhiệm về thảm cảnh này?

Và ai? Ai sẽ bị trừng phạt vì là tội đồ tạo nên thảm cảnh ấy?

Chả ai cả.

Và gã thú thật, gã chả trông mong gì ở ngài tổng thống Hoa Kì dù chỉ một chút động lòng thương.
Gã chả trông mong gì ngài Putin sẽ yêu cầu Hội đồng Bảo an LHQ có phiên họp khẩn cấp bàn về họa diệt chủng này ở đất nước gã như ngài vừa yêu cầu có cuộc họp như thế về việc Hoa Kì bắn 59 tên lửa vào Syria.

Vậy thì gã trông mong vào ai?