Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Trở về biển

Trần Mộng Tú

(Thân gửi nhóm bạn cùng hành trình ra biển đảo Thái Lan Mã Lai 30/3 tới 13/4/2017)

 

Tháng Tư tôi trở về biển

tôi bơi trong từng khúc sóng nhấp nhô

tôi bơi bờ bên này sang bãi bên kia

tôi trèo lên Koh Kra tìm những nấm mồ

những nấm mồ có chung tên là Thuyền Nhân

tôi gọi Thuyền Nhân Ơi! tiếng vang dội lại

 

Những giọt mưa hải đảo rơi xuống

mưa như những giọt lệ ướt tận hồn

mưa rửa hoài không sạch máu ở vết thương

 

Tôi bơi qua khúc biển khác

bãi Bidong sóng gọi hồn về

lên đồi cao phạt cây vạch cỏ

tìm nhau giữa những xót xa

đốm nhang đỏ như trăm đốm mắt

khói nhang bay hay tóc ai xưa

 

Lên đồi Tôn Giáo tìm an ủi

tìm Phật Bà, tìm Đức Mẹ một thời che chở thuyền nhân

cả hai cùng bị chém cụt đầu

thân vẫn hướng ra khơi

Chúa đã vụn tan chỉ còn trơ thập giá

tôi giang hai tay chờ đóng đinh thế Người

 

Con bướm đen trong bụi bay ra

cánh vỗ ngập ngừng

như chẳng muốn chia xa

thôi nhé em, tôi về… giơ tay gạt lệ

 

Tháng tư tôi tìm về Thái Lan, Mã Lai

đi qua những miền quê ven biển

đi qua những ngôi mộ lưu vong

mộ đơn, một cặp, mộ tam, một tứ

mộ năm, mộ bảy… mộ hơn một trăm

Dân tôi đấy, những cái tên mang họ Trần, họ Nguyễn, họ Trịnh, họ Hoàng

những cái họ từng làm nên Lịch Sử.

 

Tháng Tư tôi trở về biển

chẳng làm được điều gì ngoài lật Sử từng trang

đọc lại xót xa đau

ngày xửa ngày xưa, ông cha chúng tôi viết Sử trên những ống tre

bây giờ chúng tôi viết Sử trên những xác người

mỗi cái xác là một dòng oan nghiệt

nước biển thấm từ trang này thấm tới trang kia

 

Tháng Tư tôi ngồi đây

trong một ngôi nhà trên mặt đất bình an

sao vẫn nghe ầm ầm sóng đánh

hồn tôi là những mảnh thuyền vỡ giữa bất an.

 

Ngày 22 tháng 4 năm 2017