Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Sơn Trà trong thơ

Sơn Trà, 23 tháng Ba, 2017

Thường Quán - Australia

 

Phải lấy con mắt của thời gian mà nhìn Sông, Núi.

Chúng tôi ngồi trong đám cây Trăn nhìn ra Núi, rồi xuống thuyền, ra đi.

Những chấn động lùi, tính bằng kỷ đá, hàng triệu năm.

Bây giờ là chấn thương. Không đúng, bạn nói: Một ung thư đã loét.

Nó chảy mủ vàng.

Trên da

Núi

Người

Ngợm

Những bữa đại tiệc gái và rượu cồn

Ở thời kỳ cuối.

Chúng tôi đọc Marx

thời lớp tiền bối còn gọi ông là Mã Khắc Tư,

Mã đã nhìn thấy sự giãy chết.

Bạn nhìn tôi:  Đừng nói là Tư Bản nhé!

Tại sao không? 

Thứ Tư Bản Đỏ Ung Thư

Đem khoe vết thương cùng khắp

ăn xin.

Vịn vai tất cả những Đồng Chí Giai Đoạn

vì Chúng, cho Chúng và những Chủ Ngân Hàng Bí Mật.

 

Giữa bể

Chúng tôi, hai con Voọc cuối cùng

Kẻ Thứ Ba là một người tiều phu giữ Núi Ba Trăm Tuổi.

Qua hết các cuộc chiến tranh

có đủ Tàu, Pháp, Nhật, Mỹ, Xô, Hàn

mà Sơn Trà không hề mất màu Xanh Nguyên Thủy Núi

Ông ngồi xoay lưng với hai con Voọc, là chúng tôi

nhìn ngược lên Núi.

Thiếu một tấm khăn điều

cho ba que nhang.

(Dẫu hàng triệu vuông cờ lót ổ.)

Bạn cảm khái thơ, đổ một chén xuống nước

ngâm nga

Hôm nay, thời đại Hậu Hồ …

 

Tôi đã ở hàng hiên nhà chị Bội Trâm anh Phùng Quán nhìn lên Núi Tản

và ba người cùng nhắc sao núi đẹp thế kia

Anh Quán nhắc Sơn Trà

Anh chưa thấy

Vết thương bây giờ mới tấy lên, Như  Vậy!

Như  Vậy!  Vua (gì) đã phán

Đừng nói Vua Hùng, Đừng nói Quốc Tổ

Chỉ có một nhung nhúc Lợn Lòi

Chúng ăn sạch

Và cày nát.

Tôi nói theo kiểu không phải các nhà thơ nói.

Thời đại nhảy múa với Thần Chết:

Biển chết

Núi Chết

mà cả Lũ còn lùng nhùng

trong Bể Chân Mây.

 

 

Đau đớn Sơn Trà

Trần Xuân Lĩnh - Hà Tĩnh

 

Chiều nay đọc

những dòng tin nóng bỏng

Bán đảo Sơn Trà bị xẻ thịt, lột da

Đà Nẵng có còn là "nơi đáng sống"

Giữa những gian tham che sự thật mù lòa?

 

Núi đâu phải cái kim mà không thấy

Đâu phải dặm trường không có lối người qua

Những toan tính nhỏ nhen ích kỷ

Đã vô tâm giết vẻ đẹp Sơn Trà!

 

Ôi Đà Nẵng mến thương

Vẻ đẹp tuyệt vời của giang sơn Tổ quốc

Những Ngũ Hành Sơn, Bà Nà, Non Nước

Núi non cao soi biển biếc mây trời...

 

Có lẽ Sơn Trà đau đớn lắm núi ơi

Mình lở loét giữa nắng phơi đất đỏ

Cây tốc rễ thân phơi đầy nội cỏ

Những kẻ tham tàn ác hơn lũ thực dân!

 

Rồi mai đây có còn nữa cảnh quan

Đà Nẵng đẹp mộng mơ trên rừng dưới biển

Hay chỉ nơi ăn xổi ở thì, nhà hàng chè chén

Xẻ thịt dần non nước để mà ăn!

 

Thương lắm Sơn Trà chẳng biết kêu than

Chắc núi khóc lệ sương nhòa biển mặn

Đà Nẵng tôi yêu, lòng như đắng nghẹn

Ngỡ đâu đây ai xẻo thịt da mình!