Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chùm thơ Nguyễn Man Nhiên

clip_image002[4]

Cuối năm – dưới vòm cây gió thổi. Tranh digital của Nguyễn Man Nhiên

 

tôi huýt sáo và dành điệp khúc bình minh cho ngọn lửa

 

1.

tôi sinh ra ở đây
trong lớp vỏ cứng con hàu
tình yêu này trôi dạt
với bùn và đá phiến bóng mượt
khi thủy triều thấp
gợi chút mát mẻ của biển sâu
một cái hốc hải quỳ
xấu hổ trong cát
con chó chạy trên bãi cỏ ướt
lưỡi bồn chồn hay một hơi thở
tựa sát vào người
tôi uống từ vòi nước bầu trời

trái cây háo hức

 

sông tôi lớn lên chảy chậm
giấc mơ bám vào thung lũng
với cỏ dại, đầm lầy
như cành gió lung lay
giữa các cây dương dễ chịu
mùa mưa đã tràn ngập không khí
mùi những người yêu nắm tay nhau
và những vũng nước té ngã trên đường phố
gió như hơi thở trẻ nhỏ

trong pháo sáng tháng tư
ngửi thấy mùi me chua
những cây muồng khóc

 

nơi họ đã cùng nhau vẽ những đám mây
món tráng miệng đỏ tươi ẩm ướt

nắng bị cạo sạch lông
từ mùa hè phía trước

người đàn ông nheo mắt giữa trưa
cái bóng khoanh tròn lại
vầng hào quang khô
của những bông hoa tàn lụi
tôi lấy chút khoảng tối con đường
dưới những hàng cây trăm tuổi
từng mảnh ân sủng của ngôi nhà
giấu trong một góc đẹp và bối rối


2.

giữa hai thủy triều
tôi đi đến bãi biển và vẽ trên cát
hình những con cá chết
tôi cũng vẽ các chòm sao dẫn đường
của ngày chạng vạng
bức tranh là ký ức mạnh mẽ về hòn đảo tổ tiên
đấng ngự trong bóng tối
lãnh địa của loài cá vây tay cổ đại
những hang động sâu hơn hơi thở con người
dưới khoảng trống không chết ngạt
tôi nghe thấy tiếng vọng từ quá khứ nhấn chìm
với những ngón tay khắc tạc trong làn nước

 

tôi chỉ là một đứa trẻ

loạng choạng trong gió bấc

cố gắng để nói qua các dấu hiệu

cái chết không cần ngôn ngữ
khi một thành phố bị chôn vùi

và những bóng ma đang họp

thật đáng sợ chiến tranh sẽ bắt đầu

bên bờ sông, những con vịt nhỏ

và đằng kia sau đống bao cát rũ

những con chó sống sót xếp hàng

đào bới đống đổ nát lạnh lẽo

khi mùa đông đã tẩy trắng đường chân trời

con tàu chở tiếng kêu của họ

chạy giữa dòng nước xoáy và cơn bão

 

bạn sẽ tìm thấy tôi
một nơi nào đó, trong cỏ ấm
mảnh trăng ngày cuối năm
trôi như nhánh rong màu lục nhạt
con đường đến sự bất tử
đi qua tâm trí như một chuyến tàu đêm
chúng tôi hát, chúng tôi chờ đợi
cho sự khởi đầu của phước lành
trên tấm chăn vô tận
con chó đen đang ngủ cuộn tròn
tấm vé vô hình trong tay
ở một góc đồng hồ báo thức

 

3.

suốt mùa xuân
hầu như không một giọt
chúng tôi quỳ và cầu nguyện

trò chơi rủi ro
trên luống cày thưa thớt
ngày khác, khi tôi nằm trên cỏ
nhìn lên những đám mây
xa xôi và tráng lệ
chúng tôi bay trên đầu họ
cảnh đẫm máu của cuộc chiến
giống như một thành phố lỗi thời
oằn mình trong thời gian tĩnh mịch


những cơn gió còi cọc và những con chim không hát

trên vĩ độ xám xịt của lục địa suy tàn

sống sót qua miền châu thổ

các cụm từ bạo lực sẽ kéo lê tôi

ra khỏi vùng ánh sáng

nơi tôi có thể đọc được tương lai của bầu trời

màu xanh sâu thẳm của nó cũng giống như một con quái vật

hoặc đã chết hoặc đang quằn quại

từ đống tro tàn của diệt vong

bốc mùi hôi thối

đau khổ là câu hỏi nặng nề nhất của con người

tại sao nhà thơ im lặng

 

ngụy trang trong tán lá

chiếc xe màu đen vạm vỡ

liều mạng ngồi ở rìa tuyệt vọng

quét các tín hiệu ngoài trái đất

chiếc xe sẽ ngồi ở đó

nhấp nháy và tắt

như giọng hát kiệt sức của thiên hà

sáng lên qua kính viễn vọng

con đường cao tốc bận rộn

chảy từ bóng tối
ai đó sau lưng
ngã tư ngừng đèn đỏ
cái chết thường xuyên đến nỗi
tôi bắt đầu nhận ra chúng trên sân thượng
những ngôi nhà bậc thang là uyển ngữ

đêm khuếch đại che lấp nhịp ngủ

con đường đổ chúng vào dạ dày

các bản đồ nói dối

biển báo hiệu thò đầu ra khỏi hang

những chướng ngại vật bên lề

gió vào khoang miệng
một ly rhum ấm giữa mê cung mưa
không ký ức

 

4.

giờ thì, tôi sẽ di tản bàn chân buồn ngủ

trên những tấm ván bến tàu

cảng trước mặt tôi, những chiếc càng cua vẫy trong không khí

khi thủy thủ đoàn thả tấm lưới cuối cùng xuống biển

có vẻ giấc mơ đã giũ bỏ như một tảng đá đau đớn

tôi là một con tàu kỳ cọ sạch

và những đêm không sao

tôi giữ nó trong tay tôi, phần thưởng cho bất tận

bóng tối dưới những tán cây

các cành lá nằm im như thằn lằn chết

ngôi nhà nghiêng về phía ngọn đồi ngập cỏ

tiếng trẻ em líu lo ở sân chơi

cặp mắt phát sáng của con mèo đói

gió tự cho mình giọng nói

trước khi đám lá nâu chôn giấu tất cả mùa đông

những xác tàu gỉ lem mờ dần trong miệng

 

 

giao thừa

 

từ cằn cỗi nâu

đám cỏ nứt vỉa hè yên tĩnh

một đàn chim vỡ đen

cô đơn. kích thước

không có dấu hiệu

chỉ linh cảm những ngôi sao đằng sau tuyết

xa hơn, một lộn xộn lang thang

sau cánh cửa đu đưa của nhà bếp

mặt trăng là một món hầm xa xôi

hành lá thấm từ bóng tối

năm mới là một bí mật

giống như mùa đông mang những chiếc đèn lồng
cái bóng đi qua cuối cùng của một con chim trở thành biểu ngữ

 

 

bài thơ nhặt từ vỏ bao thuốc lá

 

thơ tôi

giống như một phiên bản lậu

bạn sẽ tìm thấy nó tại cửa nhà buổi sáng

với các bức ảnh chụp dán vào

và những dòng chữ quên dấu chấm câu

có mùi như đất

 

bài thơ nhảy múa dưới gan bàn chân

các rung động âm nhạc trở thành vần điệu phong phú

và những từ ngữ

chỉ đơn giản là khoảng trống

để cơn gió đi vòng quanh

trong tiếng rền rỉ của máy bay phản lực

 

bên dưới bầu trời trống hoác ngọn lửa rách

bài thơ là những mảnh ám ảnh

một bản vá bất ngờ của màu xanh

một chiếc xe chở nghi lễ của mình

tắm rửa bằng mùi hương cống rãnh

một cảm giác về cái đẹp

mạnh mẽ và không thể phá hủy

 

bên dưới những gầm cầu ngập ngụa

bóng tối đô thị với các tòa nhà cao chót vót

máu đang chảy ở đó

cho dù chúng ta ngủ hoặc chết

giữa sự im lặng và thờ ơ

nơi ngôn ngữ bị bỏ đói

thơ trở thành giọng nói tường thuật

 

bay đi từ bản năng của côn trùng

bài thơ mất tích trong đám lá cháy nâu

như những con bướm đêm bước xuống

 

 

trong xưởng họa

 

tôi pha chút màu trong gió

núm vú của cô đỏ ửng như một chướng ngại vật

và các lọn tóc xoắn rối như rong biển

 

bên trong căn phòng màu trắng, bóng cô chuyển động            

giống con thiên nga bị thương

vẻ kiêu căng của cái mông có thể làm xấu hổ

 

giải cứu từ đôi mắt tuyệt vời

nghệ thuật chế nhạo chúng ta
một hình ảnh trần truồng và thiếu sót

 

buổi chiều đang từ từ rơi như dấu chấm nhỏ

chạm tiếng thở dài

quần áo cô tan chảy vào bóng tối

 

 

trong cái chớp mắt của máy ảnh

 

trên chiếc giường rêu
nỗi buồn tôi gần như không có lá
những mái vòm tối miệng
gỉ đi trong ánh mặt trời
tôi ngậm tiếng rít như hơi lạnh
bóc từ ống kính
thi thể những con non
giữa những bụi cây đốt cháy
mẹ nó vẫn gặm cỏ hy vọng trên đồng vắng
rộng hơn nhà tù
những ngày vàng tự do
trong một phim chụp ảnh

 

 

 

cảnh trí [3]

 

mỗi sáng với lửa

chúng tôi thiêu
đường chân trời bị rách

 

cảnh khói đen nuốt chửng

các cửa ra vào

kín bưng số phận

 

dưới gốc cây này

trong bóng râm sâu nhất

con gấu ngủ đông

 

cái miệng của đài phát thanh

giống như một từ

được ghi âm sẵn

 

 

bài thơ trần tục

 

khi tôi cúi xuống buộc dây giày

chúng ta nói về nghệ thuật

như một con chó hụt hơi                     

gió sâu hút căn nhà trống

con đường mòn xuyên qua rừng

ra khỏi mưa bóng tối nuốt chửng

 

tôi tự hỏi làm thế nào

các nhà thơ sống sót

bên trong cái bụng ọp ẹp

của ngôn ngữ cằn cỗi

và trên cánh đồng tĩnh tâm có mái che

những bài thơ chăn thả

với cổ gầy gò

uể oải nhai một cây sậy

cái miệng đói mùi thịt tươi

của đống ý tưởng bị nghiền nát

hòa lẫn vào tro bụi

 

tôi nằm im trong lùm cây

những người phụ nữ đi qua không khí

một cô gái bắt đầu cháy

khoảng rừng trọc xung quanh cổ

chiếc khăn màu rượu vang

kéo lê giấc mơ chúng ta đã cạn

 

ai đã tạo ra ngôi đền

nơi các nhà sư cầu nguyện

gạch và trụ cột của nó

là các mảnh ghép héo hắt của bầu trời

và những vị thần trong cơ thể ngủ đông

sống gần thiên đường giẻ rách

 

tôi như con chim sẻ nghèo câm

ngửi mùi lá sâu trong cỏ dại

 

 

sau khải huyền [2]

 

trong bể hóa chất

chúng tôi nhuộm màu

cái xác trắng bụng

xong, nhấn nước

rửa tay, mơ màng

cho nó một quá khứ

không phải thở

không phải bơi

không phải mắc lưới

khuôn mặt cá gốm

trên men trắng của lò

điệu nhảy phát sinh lửa

như hồn ma và điếu thuốc

 

 

bài thơ bị cháy

 

đến từ các đồng cỏ kẽm gai

nơi tôn nghiêm của đá vôi và sa thạch

mụ phù thủy ngồi trên tảng đá

hùng hồn như một nhà tiên tri thời cổ đại

ẩn sau bộ râu thơ mộng

một cái đầu quái gở

tụng đọc thánh ca

những giai điệu bắt nguồn từ trong đau đớn

 

giữa hai hàng ghế trống của rạp chiếu phim

một cậu bé mệt mỏi
khoác mái tóc xù xì

như bóng ma chế nhạo

 

trong ánh đèn đỏ tận

đằng sau khói và đống phông màn

lửa thiêu đốt tôi

giống như một bài thơ bị cháy

           

 

mỗi ngày một nơi hoang vu

 

tôi vừa bị mất

khu vườn dày đặc những lá

cây theo mùa bốc hơi

trong các lông tơ mưa bụi

của kỷ phấn trắng

 

tôi lái xe vào giữa đống đổ nát

trận tuyết lở của tình yêu
buổi sáng mỏng sương mù thấp
chìm trong núi xa

cái chết trang trọng của mặt trời

 

trên cánh đồng ngô

chúng tôi sẽ ngủ

các vị thần chuông canh cửa

bước chân rón rén của một con mèo

chở nỗi kinh hoàng đêm

yên tĩnh cập cảng

 

tôi lắc ra và đổ

những mẩu chuyện trên đường

những tiếng nói trong đầu chạng vạng

mỗi ngày một nơi hoang vu

một con tàu neo trong mưa

sau đó chìm vào bóng tối

 

 

trên bãi bờ gió quất

 

mùa xuân là cái búa

đóng đinh lên thập tự

những mặt đường bốc hơi

những suy nghĩ bị cháy

những cần cẩu khổng lồ, các mỏ neo

như một cơn thịnh nộ

 

từ những cửa sông nước lợ

tôi mời em bữa tiệc cá mòi

giấc mơ mặn, những con sóng liếm

tôi tặng em nhánh san hô ốm yếu

một mê cung của cánh buồm

các tổ ong bọt biển

 

từ hải phận của sự lãng quên

tôi ngửi thấy mùi tanh của muối

tôi nếm những địa danh xa xôi

món tráng miệng như thể tan trên lưỡi

những hòn đảo lấp lánh như một tảng băng trôi

những vỏ sò ngân nga trong ngực

 

nơi con người sinh ra với vây lưng màu xám

nhiệt của xích đạo phá hủy chúng ta

cơn bão vặt trụi chúng ta

một hàng cột buồm đi dưới lòng biển đục

 

và khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu

mùa đông thở một tiếng còi dài

trên bãi bờ gió quất

 

 

một ngày tồi tệ

 

họ

tháo dỡ chúng tôi

các vết nứt hùng biện

và đặt những ống cống nạo vét

bên khúc quanh điên rồ của các chi

 

có thể đầu tôi sẽ được cạo

và hai con mắt đi giày bốt

phổi của tôi bị nhồi nhét dưới cái bụng phình to

những giọng nói như tấm bia đỡ đạn

 

ở đây tôi được sơn phết trong trang phục

của người nộm

tôi là một xác chết lủng lẳng

trên tầng áp mái

 

một món đồ nội thất ọp ẹp

cụt cả hai chân

tôi là một anh hùng được tân trang

với những móng tay cắt tỉa

 

khi âm nhạc tuôn ra

từ một tay áo héo

tôi là một cây thông nín thở

trên nền trời nửa đêm

một tù nhân của thời gian

như những bức tượng thánh trong khung kính

 

 

những bài thơ đêm [4]

 

bầy chim đến

những chấm đen trong bóng râm

rung động dưới lá

 

từ mặt đất cháy xém

hơi thở um tùm cỏ dại

một cái tổ của giấy và vải

 

và khi màn đêm buông xuống

dưới vòm cây che khuất

những gì còn lại của khu rừng

tôi ngửi thấy mùi hoàng hôn
đi ra từ trong bóng tối


nằm xuống bên dưới cây này
cho đêm vào miệng của nhau
mặt trời phát nổ như máu


bên kia đầm nước mặn trôi mưa

ai đi trên lề đường sôi nắng

con nhện ăn mòn gác chuông

người ngủ trong biển không ánh sáng

loé lên khoảng vắng linh hồn

 

 

hy vọng là hơi thở quấn vào bài hát

 

tôi chọn màu đen hay màu đen đã chọn tôi, những vì sao héo

cuộn tròn trong bóng râm

mặt đất, không khí và những cái cây lõa thể

mối đe dọa đến quá gần

từ những ngọn đồi sương trắng

 

hòn đảo của người tị nạn

chân trời biến mất trên bến tàu

đám mây xuống gần hơn với nước

khi những cơn bão hiếu chiến bị nuốt chửng vào ngọn hải đăng

đêm đã hát theo cách của mình để sáng

 

tôi đã quá quen với những cơn ác mộng

phồng lên như núm vú mọc di căn

đi qua tấm gương trong hành lang sẫm

tôi là nhân chứng của bầu trời

con cá chết trên boong tàu lạnh

 

gió của thủy triều đang chảy

tôi vẫn còn trên một nóc nhà

vách đá thổi những chiếc bè yên tĩnh

khi loài chim cộc trắng rỉa lông và bay trong nắng tháng mười

tôi nhúng ngón tay lợm mùi vảy cá cho biển rửa

 

ngập trong sinh vật phù du

một huyên náo nghèo như bến cảng

tiếng thì thầm của đêm vỡ vụn

không ai thắp sáng đèn đường
tôi lẻn đi với một con đom đóm

 

 

bài thơ không của riêng tôi

 

thơ như tuyết đầu mùa
tan chảy

 

thơ rơi từ trên trời xuống

ban phước cho một con mèo đi lạc

 

thơ thoát ra khỏi cơ thể

như ngựa phi nước đại

 

thơ chạm vào bạn

như ngọn roi ném vào mông bay vút

với răng nanh

thơ gặm xương của thế giới sạch sẽ

 

cho đến khi thơ nhảy vào lửa

như một diễn viên đóng thế điển hình

 

...

 

một bài thơ hay đòi hỏi một chút bóng tối
một mảnh trăng ngân nga

 

nhưng mùa

đã chuyển

 

 

kẻ đắm tàu

 

đó là một buổi chiều yên tĩnh

tôi hít một hơi thật sâu và nhận được một va-li về bản thân mình

trong bồn rửa chén, tôi nhìn thấy tôi chìm đắm, nhăn nhíu và bẩn

cơ thể của một đứa trẻ da trắng gầy

mong manh và trơn tuột

 

có ai cứu tôi, ngay cả khi con sóng nhấn chìm

đôi khi tôi bị đâm và bị rách lưới

tâm trí như một lưỡi dao kim cương bị hỏng

ranh giới giữa cuộc sống lặn ngụp

những bóng ma và đôi mắt ám ảnh

biến mất giống như con tàu bị đắm

 

không có thời gian cho câu hỏi từ bề mặt của tuyệt vọng

có thể là ngày mai, có thể vào tuần tới, cũng có thể tôi không bao giờ trở lại
thu thập các mảnh của trò chơi ghép hình

không có ngôn ngữ, không có các ngày trong tuần, không có quan chức chính phủ bị đe dọa

không có gì để loại bỏ, không có gì để thêm, không có gì được chấp nhận hoặc bị từ chối

dòng chảy của sự thờ ơ không bao giờ dừng lại

 

tôi bắt đầu từ những chữ cái

cuốn sách về những người lặn sâu trong cuộc sống

tên họ sẽ bắt đầu từ đường chân trời

đôi mắt sáng như than đen móc neo vào đáy biển

 

 

crazy kim

 

tôi nhớ đêm nhà kim

áo khoác treo một dấu hỏi

cô mặc chiếc váy nhỏ màu trắng với những chấm polka đỏ

cô là một khoảng cách, nhưng với tôi lúc này cô đang đứng trước mặt

tôi nhận ra lý do tại sao tôi đã ở đó mà không phải một nơi nào khác

đó là khi tôi bắt gặp cái nhìn xói mòn, im lặng và điên dại của kim

đêm kẻ những đường viền lên mắt cô mệt mỏi

cảm giác kỳ lạ của tình yêu chảy từ những giọt nước mắt

giống như cận cảnh quay chậm trong một bộ phim

không trang điểm

 

tin tôi đi, giữ lại những cảm xúc không phải là một cái gì quá khó khăn

đôi khi chúng ta chạy như điên qua đám đông xô đẩy

hét lên tên ai đó giữa đường phố

thành phố hình thành từ các con số và các dấu hiệu

trong đó kim sống và thở

 

khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác mở ra

tôi biết nếu mình đi qua cánh cửa trước mặt

như những sợi dây điện cháy đến rạng đông

kim là một cách sống, một phần của tiếng thở dài

một dấu đóng trên bóng tối

 

đến khi ngọn lửa rửa nó sạch sẽ

 

trên cánh đồng tuôn cỏ

màu xám bạch tạng không thể ảm đạm hơn

một cái bóng khổng lồ

ngồi trên băng ghế dự bị

suy nghĩ về cái chết

bên trong chai rượu bẩn những con ruồi im lặng

nghe bài hát của gã thợ săn

mỗi khi chiều về        

tiếng chó tru trong mắt cáo

một đống củi để đốt ngọn bấc xanh

lũ thiêu thân mùa hè

vẽ đường bay tối

tôi đổ nắng ra ngoài miếng bọt biển

ngọn lửa duy nhất giữa khuya khoắt, giữa những giấc mơ

vài ngôi sao hiếm khi thấy sáng

 

mỗi thứ hai giống như ban phước lành

tôi nôn ra một thiên đường cũ

những vị thần bằng gỗ

cầm tù giữa các dây leo

người không thuộc về tôi

bức tượng thánh trên trời

áo sơ-mi kẻ sọc

cơ thể tôi xây bằng đá và gạch

tiếng nói thành các toa xe

tôi muốn lắng nghe với đôi mắt nhắm

giấc mơ xấu của lũ mèo hoang

dọc theo bức tường vôi trắng

mặt trăng là một lỗ thủng

đen như nhựa đường

trên làn da tái nhợt của người sắp chết

 

 

người đi bộ dọc theo con tàu biến mất

 

cốc của tôi đã tràn
khi chiều sẫm đổ qua cửa sổ

mùa thu ở đây dài hơn các đường mòn

những ngày mưa chết đuối

tôi nhớ người đàn ông co giật râu ria
cổ họng thủng như thể thổi kèn

trên cánh đồng gió nặng

con chim mẹ đã xây tổ

trong cái kén của ánh sáng

câu chuyện về thời gian ríu rít chảy đến bìa rừng

chìm sâu hơn vào áo khoác

 

tôi ngần ngại trước cánh cửa đóng sầm

một dấu gạch chéo màu đen

một nửa thiên đàng, nửa kia địa ngục

một vị thần chết tiệt với cặp ống nhòm

tựa cái bóng bí mật trong tủ quần áo

hắn đưa ra một cái trống

và người phụ nữ bắt đầu hát

âm nhạc đổ như tuyệt vọng

tôi mở hộp cầu dao cho các dòng điện gây cháy chạy qua

và những vì sao không còn sống để nhấp nháy

dưới mái nhà gỉ màu đêm

trang trí bằng dây ăng-ten và khói

và những cơn ho dài như mặt trời lặn

từ nguyên của nỗi buồn

kẻ thừa kế giàu có của mùa đông

chiều nay chết

 

 

thêm tôi vào đêm và những gì địa ngục

 

tên tôi là hồ sương, tìm thấy dọc theo bờ

những con đường mưa, những căn nhà gạch đỏ

với chữ số đóng đinh trên bảng thông báo

một cái chuông giấu bên dưới hiên mù

chiếc xe tải cũ nặng nề ngồi bệt ở lối sau

họ hàng với rễ bụi và cỏ dại

một ốc đảo bình yên trong nệm ghế bành

tôi thích chạm vào vòng tròn của sóng

tiếng thì thầm màu xanh qua các khoảng cách hoang vắng

tiếng gõ cửa của cây lá, bầu trời

tiếng thổn thức của mặt hồ im lặng

tôi sẽ giấu trên ngọn đồi cháy sẹo

mỗi buổi sáng ố vàng

một đường cong đi bộ róc rách

những ngày tháng rượt đuổi nhau

bánh lăn qua dải ầm ầm

với tiếng ồn lún nhỏ

một chút tro bụi và những kỷ niệm rất buồn

thò qua tóc xám

 

họ sẽ nhảy vào quên lãng

dậm say với hàng mi cong chuột rút

chúng ta bay ngoằn ngoèo và bận rộn như ong mật

tìm kiếm tin tức buổi chiều

những tranh cãi chính trị

ngang bướng ì ạch phía sau

tôi giữ những suy nghĩ của mình

trong một bàng quang đầy nước

các mao mạch của cơ thể bị thương

hay đám mây hơi thở

tôi vẽ những biểu tượng sinh động

về cái chết và đóng khung chúng

như mảnh thánh tích của một con người cao cả

sự phục sinh không có cánh

nhàu nát giữa những bức họa màu nước của đứa trẻ

một hình nộm khỏa thân

trong ánh nắng mùa thu vàng vọt chảy xuống đùi

một vương miện đầy sao

vùng hoang vu rối của những cây trồng như chai rượu

 

tôi có thể trở lại con đường kia
có thể chạm vào nó, mùi của quá khứ
chơi đùa dưới tán cây già cỗi
sục tìm những đồng xu xám xịt chôn vùi dưới bức tường gạch cổ

tôi đặt tên cho những thứ không tên
những lời đã vón cục của văn bản
chờ đợi những cảm giác mơ hồ
những ý tưởng không chắc chắn

một ngôi sao lạ rơi xuống khe núi
như cái bóng vô danh chảy dài trên cỏ
tôi nằm xuống và thở
cảm thấy hơi nóng của đất đai ẩm ướt

nơi tiếng nói của họ thu được ánh sáng trong lá
lưỡi của thung lũng liếm sâu vào lãnh nguyên khô hạn
cây và nụ ở thượng nguồn
bầu trời xanh xao quá xa xôi
và đường chân trời rất sạch

 

đi dưới những cành đen
dành cho nhau bóng tối

 

 

những người không ngủ

 

tôi biết những người không ngủ

anh ta đổ đêm ra các bình mực
viết tiểu thuyết trong nhà bếp

lúc tảng sáng tôi thấy chỉ còn đôi mắt
những đường nét lờ mờ
như bức vẽ trẻ con trên tường nguệch ngoạc

           

người đàn ông ngủ quên trên những bóng ma của ngày hôm qua

những ngôi sao đang bay quanh phòng giống như bầy muỗi đói
đâu đó tiếng thì thầm nặc danh

chúng chỉ là loài ăn xác thối

cái ống đen ngòm như miệng núi lửa

mọc lên từ địa ngục

 

nơi tối tăm của mình

ngón tay người mù đọc đống đổ nát

một đường cong xuống mũi, miệng, cổ…

từ đó sự im lặng có thể trượt ra khỏi bờ vai như dây đeo áo
bàn tay biến mất đột ngột trong chiếc hộp đen và rỗng

lòng bàn tay dang ra và vực thẳm

tôi đếm hơi thở tôi

giọng nói van lơn như gió qua hẻm núi
thời gian dường như đang quỳ xuống trầm tư

người đàn ông kéo sợi dây thừng qua lưỡi

sợi dây nối giữa quá khứ và hy vọng
từ mớ rách nát những cánh buồm sẽ trở lại

 

tôi biết những người không ngủ

những người đã vượt qua khoảng cách để sống

anh ta đổ đêm ra các bình mực
như một phương tiện đào thoát

ở đó cơn bão

là cái bóng của ngày mai

NMN