Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thời gian lùi mà nỗi đau càng đậm ...

(Rút từ facebook của Lưu Trọng Văn)

Ngày 17 tháng hai năm 1979 càng lùi xa, ấy vậy nỗi đau thương về ngày quốc hận ấy lại không phai nhòa đi mà ngược lại. Khác hẳn với những tháng ngày lịch sử quốc hận khác mà dân Việt từng chịu nhưng cái đựng nỗi đau vơi dần, rơi rụng dần theo thời gian.

Vì sao?

Vì sao ư?

Gã nhớ 17 tháng hai năm 2014 gã thắp nén nhang trên mộ của những trai, gái Việt ngã xuống ở Bát Xát, Lao Cai đúng ngày ấy năm 1979. Gã thổn thức đau vì các chị, các anh hy sinh cho biên cương tổ quốc lúc quá trẻ nhưng nỗi đau của gã tăng lên gấp bội vì thấy sự thờ ơ của ai đó trong cộng đồng của chính cái tổ quốc này đối với những người ngã xuống kia.

Vì sao ư?

Mới đây thôi gã đến nghĩa trang và Đài tưởng niệm 29 chàng trai Việt cũng ngã xuống vì quân xâm lược Trung Quốc ở Lai Châu.
Các anh cũng quá trẻ.
Đau một.

38 năm rồi thời gian lùi xa nửa một đời người, nhưng không ít sĩ quan những người trong quân ngũ các anh, cả không ít quan chức đất nước này đến dâng lễ cho các anh tưởng nhớ các anh một phần, còn lại là cầu lộc cầu vinh, cầu chức vì họ tin rằng các anh chết trẻ rất thiêng.
Đau ấy là đau bao nhiêu hở giời?

Và gã được một người lính biên phòng cho coi ống nhòm chĩa qua biên giới. Người lính trẻ bảo: Chỗ mỏm đá ấy, chỗ lùm cây ấy, chỗ đỉnh cao ấy là súng của Trung Quốc chĩa sang đất mình đấy anh.

Đau ấy là đau thêm bao nhiêu nữa hở giời?

Và gã biết mỗi ngày 17 tháng hai này hàng năm những ai muốn thắp nhang tưởng nhớ những người con của đất nước này ngã xuống chống quân xâm lược Trung Quốc dã man luôn bị xô đẩy, ngăn chặn.

Chính gã thấy có những vòng hoa tưởng niệm bị hất đổ, bị dẫm nát.

Hy vọng ngày 17 tháng hai này sẽ không có cảnh xé ruột xé gan như thế.

Vết thương sẽ lành theo thời gian chỉ khi và chỉ khi nhân dân không còn nỗi ám ảnh có những kẻ đang phản bội nhân dân, phản bội sự hy sinh của nhân dân cho Độc lập, toàn vẹn của non sông.