Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Quốc khánh viếng nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên

(Rút từ facebook của Phạm Ngọc Tiến)

(Kính viếng hương hồn các liệt sĩ và thân tặng những người bạn đã tạo cho tôi cảm xúc này – Bài thơ được làm ở nghĩa trang Vị Xuyên, Hà Giang. Một nghĩa trang tôi mới chỉ biết ít năm gần đây dù tôi là một nhà văn từng khoác áo lính và luôn quan tâm đến những gì liên quan đến chiến trận nhất là mảng sáng tác về những linh hồn. Thôi chẳng cần cặn kẽ lý do làm chi, chỉ biết là không thể không nhắc một điều gì ở ngày 17/2 này. Xin được đăng lại bài thơ như một nén hương tâm viếng hương hồn các liệt sĩ chống giặc Trung Quốc xâm lược.)

Trẻ quá các em ơi
Sinh sáu mốt, sáu hai, sáu tư, sáu nhăm…
Chết tám nhăm, tám bẩy, tám tư, tám tám…
Có tên và không tên
Tuổi đôi mươi tung cánh đại bàng
Làm lá xanh nằm nơi núi khuất.

Lay lắt lá vàng bậu cửa mẹ ngóng con
Thanh Thủy, Vị Xuyên, Yên Minh...
Nụ cười Thành Đô 24 năm chưa tắt
Để bây giờ chết lịm khói nhang xưa.

Vị Xuyên nghĩa trang
Ngàn ngôi mộ nhấp nhô chẳng thể ngậm cười
Kẻ thù đâm sau lưng bằng mũi dao đồng chí
Tuổi đôi mươi của các em giờ là núi là sông là cỏ là cây bình dị
Thương đất nước cơ hàn trận mạc binh đao.

Anh đứng giữa các em
Nghe rõ tiếng lòng mình và ngọn gió lao xao
Cùng mây trắng với nắng vàng ứ nghẹn
Rưng rưng một chiều nay Vị Xuyên.

Núi khuất lá xanh
Thôi nhé các em nằm…!

2/9/2014
PNT