Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Quốc khánh viếng nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên

(Rút từ facebook của Phạm Ngọc Tiến)

(Kính viếng hương hồn các liệt sĩ và thân tặng những người bạn đã tạo cho tôi cảm xúc này – Bài thơ được làm ở nghĩa trang Vị Xuyên, Hà Giang. Một nghĩa trang tôi mới chỉ biết ít năm gần đây dù tôi là một nhà văn từng khoác áo lính và luôn quan tâm đến những gì liên quan đến chiến trận nhất là mảng sáng tác về những linh hồn. Thôi chẳng cần cặn kẽ lý do làm chi, chỉ biết là không thể không nhắc một điều gì ở ngày 17/2 này. Xin được đăng lại bài thơ như một nén hương tâm viếng hương hồn các liệt sĩ chống giặc Trung Quốc xâm lược.)

Trẻ quá các em ơi
Sinh sáu mốt, sáu hai, sáu tư, sáu nhăm…
Chết tám nhăm, tám bẩy, tám tư, tám tám…
Có tên và không tên
Tuổi đôi mươi tung cánh đại bàng
Làm lá xanh nằm nơi núi khuất.

Lay lắt lá vàng bậu cửa mẹ ngóng con
Thanh Thủy, Vị Xuyên, Yên Minh...
Nụ cười Thành Đô 24 năm chưa tắt
Để bây giờ chết lịm khói nhang xưa.

Vị Xuyên nghĩa trang
Ngàn ngôi mộ nhấp nhô chẳng thể ngậm cười
Kẻ thù đâm sau lưng bằng mũi dao đồng chí
Tuổi đôi mươi của các em giờ là núi là sông là cỏ là cây bình dị
Thương đất nước cơ hàn trận mạc binh đao.

Anh đứng giữa các em
Nghe rõ tiếng lòng mình và ngọn gió lao xao
Cùng mây trắng với nắng vàng ứ nghẹn
Rưng rưng một chiều nay Vị Xuyên.

Núi khuất lá xanh
Thôi nhé các em nằm…!

2/9/2014
PNT