Danh Ngôn

Trong giáo dục không có gì kinh hoàng bằng mức độ dốt nát mà nó tích lũy lâu dài dưới dạng những kiến thức xơ cứng.

Nothing in education is so astonishing as the amount of ignorance it accumulates in the form of inert facts.

Henry Adams (1838-1913). The Education of Henry Adams, 25, 1907

Một chút học vấn ít ỏi, thật ra, có thể là một điều nguy hiểm, nhưng thiếu học vấn [giáo dục] là một đại họa cho bất cứ một dân tộc nào.

A little learning, indeed, may be a dangerous thing, but the want of learning is a calamity to any people.

Frederick Douglass, diễn văn đọc ở lễ ra trường tại Trường Trung học Da màu, Baltimore, Maryland, 22 tháng Sáu 1894

Người tự do không thể làm một người dốt nát lâu dài. (The free man cannot be long an ignorant man.

William McKinley, diễn văn đọc tại Pittsburgh, Pennsylvania, 3 tháng Mười Một 1897

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chưa biết gọi tên

(Rút từ facebook của Đỗ Ngọc Thống)

 

Mấy hôm vừa rồi ngồi họp, bàn về việc phát triển chương trình giáo dục. Khai mạc Bộ trưởng đến chủ trì. Ngồi cạnh ông là một bà không rõ chức gì. Chỉ thấy suốt buổi, bà này xun xoe, thì thầm to nhỏ liên tục vào tai Bộ trưởng. Nhiều con mắt dồn về phía ấy, không hiểu nhìn Bộ trưởng hay nhìn bà này.

Hôm nay bế mạc hội thảo, Bộ trưởng bận không đến. Lại thấy bà này suốt buổi lao xao, thì thào to nhỏ vào tai một ông ngồi cạnh. Hỏi ra mới biết ông này sắp nhận chức Thứ trưởng. Cũng nhiều ánh mắt đổ dồn vào, không hiểu nhìn ông Thứ trưởng tương lai hay nhìn bà ấy.

Cuối buổi thấy mụ này phát biểu rất hùng hồn, toàn những lời huấn thị, quán triệt, yêu cầu thế này, phải làm thế kia… Tôi nghe và thấy con mụ này lạc đề hoàn toàn, chẳng hiểu gì về nội dung hội thảo cả. Thế mà cũng làm nhiều người phải chú ý. Hóa ra nói ngớ ngẩn, lung tung lại gây được "ấn tượng".

Kết thúc hội thảo, ăn cơm trưa, lại thấy mụ ấy ngồi bên cạnh một ông khác. Ăn thì không mấy mà chủ yếu mụ lại tiếp tục thì thào, to nhỏ vào tai ông này. Nhìn kỹ hóa ra đấy là ông Cục trưởng. Lần này thì thấy ít người nhìn mụ ta hơn. Họp quá giờ, chắc mọi người … đói. Tôi đoán thế.

Hình như ở xứ ta, muốn chứng tỏ mình quan trọng, muốn nhiều người chú ý, không cần chuyên môn giỏi, cũng không cần nói đúng, làm hay; cốt yếu là phải có kỹ năng thầm thì to nhỏ vào tai lãnh đạo, nhất là ở chỗ đông người. Không biết thế có đúng không?

Về nhà, nghĩ mãi mà chưa biết gọi tên loại người ấy là loại gì.

2-2017