Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Về thư ngỏ của anh Phạm Chí Dũng gửi ông Tất Thành Cang

(Rút từ facebook của Nguyễn Phú Yên)

 

Vừa đọc được bức thư ngỏ ngày 10-1 của anh Phạm Chí Dũng (PCD) gửi ông Tất Thành Cang (TTC) - phó bí thư thường trực Thành ủy TP.HCM, vừa gửi luôn cho Bí thư, Ban tổ chức, Ban nội chính, Ban tuyên giáo, Văn phòng Thành ủy TP.HCM và một số cơ quan báo đài trung ương. Anh PCD là TS kinh tế, chủ tịch Hội Nhà báo độc lập VN, đã ra khỏi đảng mấy năm trước. Thư ngỏ gửi lãnh đạo thì có nhiều trường hợp trước đây rồi, nhưng tất cả đều không có hồi âm hoặc bị vào sọt rác, nghĩa là dù có góp ý bao nhiêu đi nữa thì “mặt trận miền Tây vẫn yên tĩnh”! Lần này chắc sẽ như vậy nhưng bức thư làm người đọc không yên tĩnh trong đầu. Chuyện thế này nè: ông TTC gọi điện cho thân sinh anh PCD là Phạm Văn Hùng - nguyên trưởng Ban tổ chức Thành ủy, nay 86 tuổi, đi phải chống nạng - triệu đến làm việc về cá nhân anh PCD. Chẳng có thư mời gì cả. Chính điều này khiến PCD đánh giá cách đối nhân xử thế của ông TTC và gọi ông là “trịch thượng và vô lễ”. Vố này hơi đau đấy nhỉ? Quan nhà ta vậy cả, anh PCD ơi! Anh đề nghị “đối thoại mặt đối mặt”. Đúng quá rồi, quan nói chuyện với dân tay đôi đi, vì anh là công dân trưởng thành, có gì phải phiền đến cụ thân sinh già yếu, bệnh hoạn? Ông TTC có biết chính vì phải làm việc trật chìa vậy nên cụ bị tăng huyết áp sau đó? Mà đâu phải một mình ông TTC, cả Ban thường vụ nữa, đua nhau “đấu tố” anh PCD trước mặt cụ. Chơi gì kỳ vậy? Sao không mời anh PCD đến để trao đổi đôi mặt một lời, danh chính ngôn thuận hơn không?
Vì sao bị đấu tố vậy anh PCD? Nghe đâu anh chỉ nói về “sự thật chế độ hiện hành, quốc nạn tham nhũng, thực chất nền kinh tế, phản kháng xã hội tràn ngập, các quyền tự do căn bản của người dân bị từ chối hoặc bị đàn áp… mà các cơ quan đảng và chính quyền từ cấp trung ương xuống địa phương đều cố bưng bít”. Ai không đồng tình thì, báo đài quá trời đó, cứ công khai cho bàn dân thiên hạ biết ý kiến phản biện, lập luận để tìm ra chân lý hầu đóng góp cho sự phát triển của đất nước đi! Có gì phải xuyên tạc, chụp mũ nhỉ? Anh PCD thách thức quan nhớn: “Ông có thể chứng minh bất kỳ một bài viết nào của tôi là xuyên tạc”? Rồi đó, hãy “song kiếm hợp bích” đi các vị! Mà đối chất với một ông TS không dễ nha, phải chữ nghĩa đầy mình mới được! Thú vị nhất là bài anh viết về Trần Phương Bình ở Ngân hàng Đông Á (bị bắt vì thất thoát hay do đổi tiền?) mà các quan cho là đụng chạm đến Thành ủy; chỉ một chuyện đó thôi thì dân đen tụi tui nghe cũng khoái lỗ tai rồi. Có thì giờ thì chơi tiếp nhiều tập khác, nhưng mà nên đối chất có học thuật chứ không “cả vú lấp miệng em” các vị nha!


Đọc thư ngỏ, tui mới biết ông TTC là đệ tử của Lê Thanh Hải nên bước đường hoạn lộ của ông hanh thông hơn cả diều gặp gió: từ bí thư Thành đoàn rồi bí thư quận 2, rồi giám đốc Sở GTVT, rồi phó chủ tịch UBND TP và hiện nay là quan to thứ 2 của TP. Cứ như là tên lửa vào vũ trụ! Với câu chuyện trên, anh PCD khẳng định: “Làm sao tôi có thể hiểu khác hơn về cách làm việc của ông, và của cả cơ quan thành ủy, chính là một động tác “khủng bố” tâm lý ba tôi? Tôi tha thiết đề nghị các ông, thay vì tìm cách hành hạ tinh thần của ba tôi, hãy “khủng bố” trực tiếp tôi”. Đúng quá rồi, bút sa gà chết, bắt con gà mà chì chiết chứ thân sinh con gà có biết gì đâu?
Anh PCD còn nhắc đến những việc của Công an TP đã làm với anh: “canh gác, theo dõi, đe dọa, triệu tập trái phép, giam hộ chiếu xuất cảnh, ngăn chặn tại nhà, bắt cóc… Ngay những ngày sát tết nguyên đán 2017 này, hàng chục nhân viên an ninh vẫn “ngày đêm canh giữ an ninh quốc gia” đối với tôi”. Đối phó với một anh chàng ốm tong teo như anh mà phải huy động một lực lượng dữ dằn quá hè? Chắc phải tốn tiền lắm phải không anh PCD? Anh tính như vầy: “Chưa tính phần theo dõi bí mật, chỉ riêng hoạt động theo dõi công khai của Công an TP đối với tôi đã ngốn hết hàng trăm ngàn USD mỗi năm. Tiền đó ở đâu ra?”. Ui chao, nhiều vậy sao anh? Anh lại còn hỏi ở đâu ra, trời, sao hỏi khó vậy?
Nhân cái thư này, anh không quên nhắc lại chuyện cũ. Năm 2013, nhân Ngày Nhân quyền quốc tế 10-12, anh chứng kiến cảnh một số côn đồ cho các bạn trẻ ăn mắm tôm ngay giữa công viên. Cái này phải gọi là siêu kịch bản mới đúng. Ngày xưa sinh viên cũng bị ăn lựu đạn cay, nhưng đâu có hôi thối như mắm tôm, giờ tan hàng bỏ chạy là phải! Rồi ngày 8-5-2016 công an cũng đàn áp khốc liệt những người phản đối Formosa: hàng trăm người biểu tình bị đánh đập đến đổ máu tại sân vận động Hoa Lư. Anh PCD đặt câu hỏi cho quan nhớn: “Là một quan chức lãnh đạo chịu trách nhiệm về công tác nội chính, ông giải thích ra sao về hành vi “công an nhân dân” này?”. Cũng lại hỏi khó nữa, sao trả lời cho được anh?
Là nhà báo phản biện nhưng anh không muốn đi sâu hơn nữa về những góc tối khác, kể cả chuyện đề xuất những trường hợp vi phạm nhân quyền của các quan chức theo tinh thần của Luật Nhân quyền Magnisky Toàn cầu mà tổng thống Hoa Kỳ vừa ký chính thức vào tháng 12-2016. Cuối thư ngỏ, anh chỉ nhắn nhủ rằng “lấy dân làm gốc” vẫn là bài học lịch sử mà giới quan chức cần nằm lòng, nếu không muốn bị nhân dân và lịch sử đào thải. Và anh không quên nhắc lại rằng anh muốn “đối thoại với ông TTC, mặt đối mặt”. Dân đen tụi tui đang chờ đợi cuộc đối thoại này lắm đó, chắc chắn sẽ hay hơn bất cứ gameshow nào từ xưa tới nay!
(14-01-2017)

Image may contain: 1 person, smiling

Image may contain: 1 person