Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Phapxa Chan

 Thơ - Phapxa Chan

Thơ Pháp Sa. truutuong_ngtVÌ EM

 

Vì em

tôi có thể viết thêm một ngàn bài thơ nữa ca ngợi vẻ đẹp của hoa

Vì hoa

tôi có thể quỳ mãi nơi đây thêm một ngàn năm nữa để khóc

Vì khóc

tôi có thể kéo dài thêm một ngàn giây sự sống cho chú chim non

Vì chim

tôi có thể thêm một ngàn lần tan thành gió

 

Để em

kịp xây xong ngôi mộ bằng hoa

cho chú chim non

qua đời

trong nước mắt của gió.

 

24.11.2016

 

 

NHẠC ĐÊM

 

Ai đó cất giọng hời trên nền âm phi điệu tính
Giọt buồn không được gói ghém bay ngược lên không trung không trọng lượng 
Gương mặt thất thần của người nộm mời gọi một nụ hôn

 

Mặt sông lấp loáng ánh đèn
Móng tay ả đàn tranh không thôi cào vào bụng sóng

 

Người chơi đại hồ cầm búng một ngón pizzicato đánh chập hai dây
Cô gái rùng mình 
vấy một giọt café lên váy trắng

 

Không có hoa quanh đây
Không gian không điểm tựa
Nến đã tắt từ lâu
Thời gian nhỏ những giọt đàn bầu

 

Tiếng thét cuối cùng 
bị giam trong chiếc ly bỏ lại
Hoàn tất bản nhạc đêm.

 

Hội An, 27.10.2016. Nghe nhạc thể nghiệm “Chạm trán Hà Nội – Berlin”

 

 

NẮNG PHỐ

 

nắng nhuộm những mảng tường vàng
những nếp cửa xanh
những viền ngói đỏ
.
nắng nhuộm những mảng lá vàng
những nếp cốm xanh
những viền hoa đỏ
.
nắng nhuộm những mảng da vàng
những nếp tóc xanh
những viền môi đỏ
.
nắng nhuộm những mảng nơ vàng
những nếp váy xanh
những viền ren đỏ
.
nắng nhuộm những mảng mây vàng
những nếp khói xanh
những viền sông đỏ
.
nắng nhuộm những mảng trưa vàng
những nếp sáng xanh
những viền đêm đỏ
. 
nắng nhuộm những mảng giấy vàng
những nếp chữ xanh
những viền thơ đỏ
.
nắng nhuộm những mảng mơ vàng
những nếp nhớ xanh
những viền yêu đỏ…
.
nắng nhuộm những 
phố 
thơ
vàng
xanh 
đỏ
.
nắng nhuộm những 
phố 

vàng
xanh 
đỏ
.
nắng nhuộm
những 
vàng xanh đỏ
những
vàng xanh đỏ
những
vàng xanh đỏ

Khởi soạn Hà Nội
Hoàn tất Sài Gòn_
06.12.2016

 

 

KẼ THƠ

 

Thi nhân ra đầu núi gọt lại ngọn bút chì

Vì hôm nay anh biết

Một bài thơ phải được viết

Bằng bút chì

 

Bút chì buộc tư duy anh chậm lại

Như lửa liếm láp chậm chạp một gốc cây già

Lửa và gỗ già làm tình chẫm chãi

Khoái lạc bốc lên những cuộn khói bạc đầu

 

Bút chì lưu lại mọi bước anh qua trên giấy nâu

Những đường gạch, vết tẩy không thể xóa được những lập luận lỗi

Không những thế nó còn hằn rõ thêm những điều anh muốn giấu

Một bài thơ phải đầy những gạch xóa mới hẳn là một bài thơ

Điều những trang sách không thể mô phỏng nổi

 

Như trời đêm bị cào nát bởi những cuộc tán gẫu những vì sao

Bờ cát chưa kịp xóa đi dấu chân vụng trộm của những gã khổng lồ

Những kẽ hở của các con chữ trong bài thơ là lỗ thủng để nhòm vào thi phẩm

Vì cổng chính từ lâu đã cấm tiệt ra vào

 

Thi nhân ra đầu núi gọt lại ngọn bút chì

Vì hôm nay anh biết

Một bài thơ cần phải được

Chọc thủng.

 

Sơn Đồng, 18.12.2016

 

 

MỘT THOÁNG HƯƠNG TRỜI

 

Vũ trụ sáng nay rộ lên một hương hoa mới

Được cất chưng từ công thức bí mật của đêm

Và chuyên chở bởi hành tinh đầy ứ tinh dầu

Những gợn vàng hổ phách lững lờ chuyển động một tiên tri:

“Thế giới sắp bước qua một thời kỳ mới!”

 

Trong nhạc hội đêm qua ở đại sảnh thiên đàng

Thần Sấm đã ngà say và vung đũa quá trớn

Làm nổ vỡ đôi chục tinh cầu

Tạo ra một hỗn mang mùi vị

 

Nước cất trộn lẫn với hương hoa và thảo dược

Tẩm ướp bầu khí quyển Trái Đất sáng nay

Làm loài ong thức dậy sớm hơn cả vị thần buổi sáng

Tin tức được nhanh chóng loan đi:

“Thế giới sắp bước qua một giai đoạn phân kỳ!”

 

Người quỳ lâu trước bình hoa thạch thảo

Ta đọc lại những hồi âm ngắn ngủi của em

Sương ủ kỹ mái nhà lưng núi

Bỗng rớt rơi những giọt dương cầm

 

Múc một gáo nước thơm

Sửa soạn cho lễ tẩy trần ngày mới

Ta bỗng nghe

Lời tiên tri lẩn khuất

Trong một thoáng

Hương trời.

 

Sơn Đồng, 23.12.2016

 

 

HÃY TRẢ LỜI TA!

 

Lần đầu!

Ta thả cõi lòng

Sau ngàn năm trói quặt

Rướn chạm môi em.

 

Lần đầu!

Ta cởi chiến bào

Sau ngàn năm khép chặt

Thương tích còn nguyên.

 

Lần đầu!

Ta mở tiếng cười

Sau ngàn năm nín bặt

Máu lệ còn hoen.

 

Lần đầu!

Ta hỏi các người

Sau ngàn năm áp đặt

Ta có quyền yêu?

 

* Phải đọc như đọc Hịch

25.11.2016

 

Minh hoạ: Trừu tượng của Nguyễn Gia Trí