Danh Ngôn

Nếu quí vị cho rằng giáo dục là tốn kém, xin hãy thử sự dốt nát xem sao!

If you think education is expensive, try ignorance!

Derek Bok (1930-). Hiệu trưởng Trường Đại học Harvard. Trên cột báo của Ann Landers

Nếu giáo dục được coi trọng như một bảo vật thì văn hóa không bao giờ tiêu vong.

Education is a treasure, and culture never dies.

Petronius: Satyricon

Tự do có thể được an toàn khi Quyền bầu cử được Giáo dục soi sáng.

Liberty can be safe only when Suffrage is illuminated by Education.

James H. Garfield, Maxims, 1880

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Trương Đình Phượng

 

BÀI CA MÀU NHIỆM

1

Ngắt vì sao làm thuyền

Tôi bắt đầu cuộc hành trình tìm ký ức

Những mái chèo là giấc mơ ngô nghê

Lần lượt gãy bởi bàn tay hiện thực

Qua một dòng sông tua tủa sóng

Tôi gặp dăm khuôn mặt quen thuộc

Nở nụ cười tôi chào họ

Họ dửng dưng

Trong khoang tôi nhìn thấy rất nhiều gã tù binh

Kẻ bị trói chân kẻ bị trói tay

Có kẻ bị bịt miệng

Có kẻ bị cuốn thành đòn bánh tét

Tôi tò mò hỏi : những người nào thế?

Có người đáp :

-Những tên tham vọng!

2

Một người thân hình đầy ánh sáng

Thản nhiên cưỡi trên chiếc xe kết bằng những đôi mắt huyền bí

Thấy tôi khẽ cười hỏi:

-Anh bạn trẻ đi đâu đấy?

-Thưa tôi đi tìm chiếc cầu vồng tuổi thơ.

-Hãy thả lỏng tâm hồn

Đừng so sánh thiệt hơn

Đừng tính toán

Đừng thù hận

Trong trái tim ngươi sẽ tự hiện cầu vồng.

Dứt lời người ấy biến thành làn khói

Tan loãng vào ánh ban mai ...

3

Khi chiều buông

Hoàng hôn như những vệt máu lốm đốm

Đan xuống dòng sông

Tôi dừng thuyền bước lên bờ

Trước mắt một vùng đất hoang vu trải dài vô tận

Một vài con hoẵng chậm rãi gặm khát khao

Lũ quạ đậu trên triền dốc ngóc cổ lên trời

Những tiếng kêu thảng thốt

Đi vào sâu hơn tôi bắt gặp một nghĩa trang

Những ngôi mộ xếp hàng thẳng tắp

Nơi đây chôn những nhà thơ

Những cảm xúc không chết theo họ

Mà biến thành cỏ ...

4

Tôi trở về

Khi thành phố vào đêm

Tiếng chuông thành lễ vang lên phía nhà thờ

Những thiên thần nắm tay nhau hát vang bài ca màu nhiệm

Và tôi chợt thấy mình hóa một vì sao !

 

NHÀ THƯƠNG ĐIÊN

Khi tôi đến đêm đã khuya

Lũ dế khóa kèn đi ngủ từ lâu

Bầy gió kéo nhau về nẳm ngoan trong nách lá

Nghe bọn sương thì thầm kể chuyện cổ tích…

Nơi xó tường cáu xỉn những ám tàn

Gã đàn ông ấy vẫn ngồi

Trệu trạo nhai bóng tối…

Nghe tiếng chân

Gã ngẩng lên nhìn tôi

Sự sợ hãi co rút đôi tròng mắt

Nặn nụ cười

Từ cánh môi queo quắt…

Gã đàn ông quỳ xuống trước tôi

Chắp hai tay ra chiều cầu khẩn…

Và gã khóc

Nước mắt như những giọt máu

Nhểu, loang, không gian gãy gập…

Khi tôi đến

Đêm đã khuya

Những mảnh rời số phận đã lắp ghép thành bức tranh câm lặng

Gã đàn ông ấy vẫn ngồi

Trệu trạo nhai bóng giấc mơ…

 

MỘT GÓC PHỐ KHI CHIỀU CẠN

khu phố còm cõi

văng tục vào mảnh mặt trời

đang lịm dần sau đỉnh đồi

sọ người không nếp nhăn!

điệu nhạc bolero thảm não

chảy tràn qua thân thể lở

loét đầy ruồi nhặng bu bám

của gã ăn mày thoi thóp chờ đợi

tên thần chết!

một chiếc ô tô bóng nhoáng

dừng lại trước khách sạn năm sao

ả gái điếm hạng A tí tởn cười

trong sự ve vuốt tục tằn của tên đại gia chột mắt!

chiếc cửa xe đóng lại con chó nhật màu trắng

nhìn qua khung kính bằng ánh mắt của kẻ nô lệ

í ẳng ném vào bóng tối đang dần xâm thực

tiếng kêu bi thiết như đòi hỏi quyền tự do

được sống đúng nghĩa!

người lao công cần mẫn xử lý từng đống rác thải

thiên hạ để ứ đọng sau một ngày ngập chìm trong sự thác loạn

chiếc xe rác nặng nề lê đi

để rớt lại xác một con chuột cống

phanh chiếc bụng trương phềnh/phả mùi hôi thối vào dòng người

đang dần bị bóng đêm nuốt chửng!

 

HÃY CÚI XUỐNG ĐỂ THẤY MÌNH BÉ NHỎ

Sao cứ phải cố trèo lên đỉnh núi
ôm mặt trời và hái những vì sao
hãy cúi xuống để thấy mình bé nhỏ
chiếc xe đời trôi mãi bến mù khơi
hãy cúi xuống nghe cỏ gầy nằm hát
khúc vô thường năm tháng cứ đầy vơi
chiều mằn muộn con gió tràn ngõ tối
xác thời gian queo quắt giữa môi buồn
mùa thu tới không một lời dự báo
sáng soi gương mây trắng rụng quanh đầu
vườn mộng mị loài chim vui bặt bóng
nhánh ưu phiền trĩu nặng trái mồ côi
hãy cúi xuống nghe lời sông bé nhỏ
trôi cạn đời biển rộng vẫn hoài xa
sao cứ phải cố trèo lên đỉnh dốc
ôm mặt trời và hái những vì sao
hãy cúi xuống để thấy mình bé nhỏ
bàn tay gầy quờ quạng níu chiêm bao

 

EM RU GÌ

Em ru gì?
Đắng cay bao mùa chẳng ngủ!
Giấc mộng ngày xanh hóa thạch lâu rồi
trái bình yên chưa kịp chín
đã nảy mầm nỗi đau!

Em ru gì
cánh chim chiều lạc nẻo về cố quận
ngơ ngẩn nhìn mây thảng thốt cháy cuối trời
em ru gì kiếp gió mồ côi
suốt đời độc tấu khúc tình dang dở!

Em ru gì
sân ga chiều đông
đôi chân bơ vơ đếm hoài quạnh vắng
bất chợt thấy mình mắc nợ ngày xưa!

Em ru gì
bài thơ viết nửa đời chưa trọn lời trái tim mùa biển động
mặn chát bờ môi
nụ hôn nhàu nát đêm trăng hò hẹn
em ru gì cho ta
cho em?