Danh Ngôn

Nếu quí vị cho rằng giáo dục là tốn kém, xin hãy thử sự dốt nát xem sao!

If you think education is expensive, try ignorance!

Derek Bok (1930-). Hiệu trưởng Trường Đại học Harvard. Trên cột báo của Ann Landers

Nếu giáo dục được coi trọng như một bảo vật thì văn hóa không bao giờ tiêu vong.

Education is a treasure, and culture never dies.

Petronius: Satyricon

Tự do có thể được an toàn khi Quyền bầu cử được Giáo dục soi sáng.

Liberty can be safe only when Suffrage is illuminated by Education.

James H. Garfield, Maxims, 1880

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Từ Quốc Hoài.

 

Nhà thơ Từ Quốc Hoài vừa xuất bản tập thơ thứ 7 của mình, với tựa đề: Dưới bầu trời không đáy.

Là nhà thơ bền bỉ nhất của thế hệ mình, Từ Quốc Hoài vẫn không ngừng  tìm cách “vượt qua những giới hạn”* để tạo nên một âm hưởng mới cho Thơ.

Văn Việt trân trọng giới thiệu một số bài thơ của ông rút từ Dưới bầu trời không đáy.                        

Văn Việt

*Chúng ta không cần danh hiệu

Nhưng cần…vượt qua những giới hạn

                     (Thơ ngắn/ Dưới bầu trời không đáy).

 

 

                                                NGÔI NHÀ

 

 

                                                Thả lưng trong ngôi nhà mình

ngỡ như cánh hoa

rơi

khẽ

 

anh có thể thanh thản gieo ý nghĩ

vào mọi góc tối

đánh thức chúng 

 

anh có vô số trang sách

nằm mơ trên giá sách

chúng mơ trở thành báu vật

 

trong nhà mình

anh là kẻ ăn mày

cũng có thể là vị vua quyền quý

những giấc mơ… là Nhà Tiên Tri

 

đối thoại bâng quơ không phải với hàng xóm

chẳng phải với vợ con

anh chợt nhận lại giọng mình

có khi không phải giọng mình

uy nghi

thăm thẳm

 

rì rào xanh

khu vườn vơi gió

nắng ẩn mình trong từng chiếc lá lấp lánh

 

kẻ lữ hành đã tá túc qua đêm

trên bậc thềm lấm bụi

y trở dậy rất sớm tiếp tục cuộc hành trình

không quên gửi lại lòng biết ơn

nơi đóa hồng vừa nở

 

thì thầm với gió bên khung cửa sổ

là khuôn mặt chiều tà

chúng ta luôn phải quét dọn ngày hôm qua

ùn ùn ngày mới

xếp đầy đời người

 

anh không nhiều bạn hữu

và trong số những người bạn ít ỏi ấy

có ngôi nhà của mình.


 

             TIN NHẮN

 

 

                                 

                                         Bóng tối đã nuốt một ngôi sao đang lên

em vừa gửi tin nhắn

 

thế giới khát gió

những chiếc ghế chông chênh

 

đàn bò nghễnh ngãng không hiểu nổi con người

chúng bình tâm bước trên đồng cỏ bồng bềnh mây

nghe bò non

động cựa

trong bụng mẹ

 

những chú bò nghễnh ngãng

ung dung bước trong một thế giới đang khát gió.

 

 

                                                                   2015

                                            

 

 

CÁI BÓNG                  

 

 

 

                                         Mặt trời  phù phép

biến cái bóng thằng bé còm nhom thành tấm thảm thênh thang

trải lên con hẻm

 

cơn gió lang bạt kéo nó theo

 

để rồi nó được đứng trước kho thực phẩm đường phố

nó nhặt nắm xôi nhỏ đã dậy mùi thiu

nó mạnh tay với lũ kiến tranh một mẩu xương gà

nó nghiến ngấu !

nó đã rời mẹ cùng với chiếc ghế đá lạnh lẽo từ sáng sớm

 

người ta mang mẹ đi rồi ! ai đó bảo nó

chỉ còn trơ trọi chiếc ghế đá lạnh

linh cảm làm nó rùng mình

nó chạy, nó gào thét thảm thiết gọi mẹ

 

một đêm

rồi nhiều đêm

thằng bé thiếp đi với mẩu bánh mì… dành cho mẹ

 

nó được gặp lại mẹ khi trút hơi thở cuối

lộng lẫy như cô tiên mẹ trìu mến cầm tay nó

hai mẹ con rạng rỡ

nó đâu biết được kẻ đã gieo cái chết cho mẹ

cũng đâu biết

cái chết gieo vào mình

 

tái bút

cái bóng từng thất thểu theo nó giờ thu lại chỉ còn xíu xiu

dưới ngọn cỏ non.

 

 

NHỮNG DÒNG SÔNG

    CHỞ TƯƠNG LAI

 

 

                                         Cái thế giới này rồi sẽ nằm trong tay trẻ con

chúng được ban quyền năng

 

ai có thể cưỡng được

đám trẻ nhung nhăng kia?

chúng sẽ được tạo dáng

để cai quản thế giới này

 

có đứa trẻ thay da đổi thịt trong nhung lụa

có đứa te tua chỉ thèm thức ăn thừa

nhưng vào một ngày đẹp trời

ai dám chắc…

 

bàn tay anh đan dệt chỉ tay

tạo hóa không để con người đơn giản hơn

những đường chỉ tay chằng chịt các dòng sông

chở con người về với cội nguồn

nhưng cũng có thể

là những con đường… để anh tìm tới tương lai

                                                                                                                                                                                                                                                                                   và con đường khai sáng đó

dành cho trẻ con.


 

                                                            BỌT BIỂN

 

 

                                                Chiều tan nhanh trong bọt biển

anh đưa tay hứng đêm

vô số ngôi sao tuột qua kẽ tay

từng giọt

lấp lánh sáng

 

ngoài kia là biển

sóng thì háo hức trong lồng ngực

biết neo đậu vào đâu

con sóng tim mình ?

 

anh ném mình lên đồi cát trắng phau

lơ đãng nhìn những bông mây

đồi cát

là chiếc gối trắng tinh

để anh mơ giấc mơ đầy ắp tiếng sóng vỡ

 

 

                                                SINH QUYỂN

 

 

                                         Những con còng mang biển đi đâu

trên đôi càng lửa?

anh mang tình yêu bụi bặm của phố phường

thanh lọc trong gió biển

 

đêm Cần Giờ ám ảnh

rì rào bạt ngàn rừng đước đen thẳm

không ai hiểu nổi

chuyện của gió nói với lá cây

hay chuyện của những đôi môi thì thầm

 

chiếc ca nô rạch sóng lân tinh

như nỗi nhớ bươn bả chạy trong rừng đước

bùn đen, nước đen, gió đen

vây quanh bóng những người lính im lìm trầm mình

họ khắc khoải 5 năm, 10 năm, 20 năm

câu chuyện được viết lại về họ

đúng như họ đã sống

như họ đã chết

 

bầu trời Cần Giờ ken đặc lá đước

hoàng hôn chậm rãi kéo đêm về

dưới những lán nhỏ giữa chiến khu xưa

những người lính Giải phóng còn đang làm nhiệm vụ

họ không để ý tới khách

lũ cá sấu háu đói quẩn bên chân

cả đám khỉ thả đuôi dài trong bóng tối

họ đã chết

vùi thây trong bùn

yên nghỉ trong lòng đất

họ chỉ còn sống trong những biểu tượng

được tái sinh từ bàn tay người nghệ sĩ

 

họ chẳng đợi gì ở các quan tham

luôn vấy bẩn chiếc ghế quyền lực

nhưng họ đau đáu chờ

 

                                         hơi thở đầm ấm

có thể làm tan chảy con tim    

 

ngọn gió từ khu Sinh quyển Cần Giờ ngút ngát

ào ào như sóng biển

tràn vào thành phố

hào phóng

với cỏ cây giàu nghèo thân sơ

thời ngập mặn

rừng đước ngùn ngụt xanh

con người vẫn tìm ra

đường tới những mùa tái sinh ngoạn mục

 

                            

      ÁM ẢNH NGÀY LẶNG GIÓ

 

 

Những khu phố mù mịt ngợp thở

nằm mơ chiếc lá xanh

một triệu người từng qua đây

họ đã chết

một triệu người lại được sinh ra

tiếp tục qua đây mỗi ngày

 

mặt trời nhòe trên mặt người

giọt mồi hôi

nhọc nhằn vẽ lại cuộc hành trình

 

Nhà tiên tri giá rẻ

bán chè chén kèm món trí tuệ đường phố

quán nghèo

rò rỉ thông tin khủng

 

khách nhẩn nha chén trà

bên dòng sông người và xe cuồn cuộn 

tất cả rồi sẽ tới đích khi được ngồi trong ngôi nhà mình

xỉa răng, nhả khói thuốc

lim dim nhìn vợ khỏa thân

nhưng ngày mai… liệu có bình yên

lũ dã thú cắn xé tim anh

ngày mai Nhà tiên tri có thể sẽ đưa ra thông điệp

bão Biển Đông đang hung hãn vào đất liền!

 

chúng ta chiêm ngưỡng những tấm panô

bị thôi miên

quên cả con tàu thời gian lần lượt rời ga

 

luôn chậm chân

sợi xích vô hình mang tên sự sợ hãi

buộc chặt chúng ta với ngôi nhà bình yên.

 

                                    

                                                     KHU VƯỜN KÝ ỨC

 

                                        Thằng bé mở tròn mắt nhìn anh

khi lần đầu anh nhận ra nó 

 

mỗi sáng

tấm gương lại mang nó tới gặp anh

 

tấm gương đã biến thằng bé thành ông lão

như một phép thuật

 

mỗi sáng anh lại bắt gặp khu vườn ký ức

nơi tấm gương trong

vẫn còn nguyên

những chiếc lá ngả vàng hoặc khô

những bông hoa tươi thoảng hơi gió

dưới lớp lớp lá rụng

là ngày tháng xếp lên nhau loang lổ bóng tối

những trò dại dột trẻ con hãy còn lưu lại vết mờ

còn cả cái cười trai tráng

anh bắt gặp

khuôn mặt ngày hôm qua

không cách gì níu lại

 

bức chân dung con người không ngừng bồi đắp và cọ rửa    

trên dòng sông thời gian

 

lấp lánh đâu đó trong khu vườn ký ức                                              

là hàng nghìn cặp mắt

anh nhận ra bậc thánh nhân lẫn gã vô lương

cặp song sinh

như một ẩn ý

để bức tranh hạnh phúc của con người thêm cao giá.


 

                                                              ĐI BỘ

BÊN BỜ KÊNH NHIÊU LỘC

 

                                         Ngọn gió sớm lùa màu sắc trên mặt kênh

đánh thức lũ cá lơ mơ ngủ

 

con kênh Đen nặng nhọc trôi giữa phố xá ánh sáng

lũ cá là dân nhập cư

chúng phải trải qua hành trình hàng chục năm

cũng có thể cả ngàn năm

 

con kênh Đen với bọt nước đen

ngọn gió len lỏi mùi địa ngục

mặt trời thả bóng tù mù

nhưng lũ chim yến đã biết cách

đan dệt bức tranh tươi mới bầu trời

từ đỉnh tháp ngôi chùa lớn

lũ chim câu ngắm nhìn dòng kênh

như các bậc thánh nhân

dường như mây cũng sáng màu hơn

trong trò chơi bất tận với lũ cá hiếu động

đàn cá hàng triệu con cần mẫn làm sạch nước mỗi ngày

sự sống không bao giờ là một độc quyền

dù là ai

 

đám câu cá rong

tìm cách kiếm chác từ con kênh đang làm cuộc hồi sinh

những người đi bộ rời giấc mơ chăn đệm

để chạm tay vào một giấc mơ khác

với thông điệp của những lưng áo đẫm mồ hôi

những đôi tay trần, những cặp đùi rạng rỡ tinh mơ

người nối người

 

 ngọn gió không áo xống chạy suốt bờ kênh

 thân thiện như một lời khích lệ.

 

                                                                    7.2016

 

 

 

                                        THỜI NGẬP MẶN

 

 

1.

Mặt trời

có thể nhào nặn bộ mặt thế giới này

 

anh cần biết điều đó

 

anh cần biết thêm con chữ mới

chẳng hạn

 

thời ngập mặn

 

2.

mình đang sống ở cái thời

bản mặt là mảnh ghép của những nỗi lo âu

thật cũng được

giả cũng không sai

 

dường như con tim tuột khỏi tầm tay

ghét đã khó

yêu càng khó hơn

bỏ qua yêu, ghét

đám trẻ con lũ lượt ra đời

 

anh như ly rượu đầy năng lượng dưới bầu trời

chờ sẻ chia

ồn ào, náo động khắp nơi báo hiệu sự có mặt của con người

tươi tốt và tàn héo

thánh thiện và vô lương

tuyệt vọng và hy vọng

 

vui hay buồn con người!

 

3.

có ai khóc, có ai bị đánh, bức tử

mà bức tranh thời ngập mặn loang lổ nước mắt và máu

rừng nắng thiêu

lúa đồng chết rũ

lũ cá biển không sống được trong nước biển

 

chúng tự làm đám tang

 

4.

thời ngập mặn

ma hiện trên những chiếc ghế quyền lực

con chữ nhiễm độc

thầy Tôn Tử sống vương giả trong sách bình thiên hạ (.)

đất nước của tổ tiên bị băm chặt

thành… món ngon

trên bàn tiệc

quan tham

 

5.

từ bùn đen, nước biển…

rừng đước thắp lên ngọn lửa xanh mênh mông

soi sáng phía chân trời

đước trùng trùng

rễ choàng rễ

chằng chịt, tua tủa, dữ dằn

xuyên lòng đất tăm tối âm thầm giành sự sống

không một lời

 

ngọn gió đầy sinh lực từ rừng đước

tràn vào thành phố

cổ vũ cuộc chơi những lá cờ với cái bóng của mình

tiếp sức lực cho thằng bé

đang kéo lê sọt bánh mì trong con hẻm

từ sáng tới tối nó lượn qua đây mấy bận

cam đoan… bánh mì nóng giòn mới ra lò

 

nó xạo!

 

nhưng chẳng mấy ai để tâm tới chuyện đó

nó bán tiếng rao cả một ngày trời

dưới mưa dưới nắng

 

để được làm người.

 

 

 

(.) Sách binh pháp Tôn Tử