Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Bệnh say quyền lực

(Rút từ facebook của Đỗ Ngọc Thống)

Nhìn tấm ảnh ông Cameron sau khi thôi giữ chức Thủ tướng, trở lại giữa đời thường; tôi cứ nghĩ không biết bao giờ ở xứ ta, khi rời bỏ quyền lực, các vị “tai to mặt lớn” mới có thể nhẹ nhàng, thanh thản như ông Thủ tướng nước Anh này nhỉ?

Khó lắm. Cứ thử tưởng tượng, khi các vị còn đương chức; từ mờ sáng đến tận đêm khuya, lúc nào cũng có kẻ chực người chờ; đi đâu cũng rước đón linh đình. Một bước lên xe, hai bước xuống máy bay. Mở mắt ra đã thấy nỉ non toàn những tiếng thưa lời bẩm, tiếng dạ lời vâng…ăn thì toàn cao lương mỹ vị, uống sâm nhung đủ loại trên đời…

Giờ về nghỉ thì hình như có gì khác lắm. Chẳng phải do thiếu tiền, thiếu miếng ăn, thức uống. Các vị thừa cả rồi, mà ăn uống đáng là bao. Nhà cửa chẳng phải lo, đi lại không thành vấn đề. Thế sao mặt ông nào trông cũng ủ ê, buồn bã? Tôi nghĩ, chắc chắn là các vị đang hẫng hụt vì thấy mất quyền lực. Nói bây giờ không ai nghe, quát cũng chẳng ai sợ…Suốt ngày chẳng thấy ai đến xin ý kiến hay ký cót gì cả; thấy cứ như người thừa, tồn tại một cách vô nghĩa, vô duyên.

Say đắm quyền lực là một thứ bệnh rất dễ mắc phải và khó chữa lắm. Nhất là ở xứ ta, những thói quen quyền lực hằn sâu trong nếp sống. Có ông lớn khi đã về hưu, đến sinh hoạt tổ dân phố, vừa bước vào đã giơ cao tay hua hua chào; người ta mời phát biểu, vừa đứng lên ông đã vỗ tay, trong khi chẳng ai vỗ cả. Không hiểu ông ấy có ngượng không? Rất nhiều ông to khác, về hưu rồi, khi bắt tay vẫn theo thói cũ: giơ bàn tay buông thõng cho người khác sờ vào. Mỗi khi gặp những bàn tay béo nhão, mũm mĩm, lạnh lẽo và vô cảm ấy tôi không khỏi rùng mình.

Rồi sau đó cứ thấy buồn cười, buồn bực, buồn nôn...