Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Đưa Cháu Ngày Khai Trường

Trần Mộng Tú

 

HINH-OliverandBaBà cúi xuống hôn thằng bé lên năm

Nói với cháu ngày đầu tiên đi học

Ngoan nhé con đôi mắt xanh trong vắt

Bà động lòng nhớ mắt mẹ con xưa

Mấy chục năm trời sáng nắng chiều mưa

Bà đếm đời mình qua những cổng trường trước mặt

Những sáng đầu thu mùi cỏ thơm mặt đất

Nhìn mẹ con Bà nhớ quãng đời mình

Sách vở tuổi đời theo gió cuốn qua nhanh

Những thành phố những con đường mất dấu

 

Khi thả rơi tiếng cười khi nhặt lên tiếng khóc

Những dòng sông thầm lặng xẻ chia

Những ngọn núi cong mình còn đứng nơi kia

Đã làm chứng ngày đầu tiên Bà đến tựa

 

Ngày nào đó lớn lên con sẽ hiểu những người xa xứ

Cuộc đời buồn vui dẫu có kết thúc thế nào

Mỗi khi kỷ niệm chạy về lòng vẫn hư hao

Như vết thương xưa bỗng một hôm ửng đỏ

 

Đưa cháu đến trường lòng Bà như trẻ lại

Bà đứng đây như thấy suốt con đường

Những con đường yêu dấu ở quê hương

Những ngôi trường những mùa thu những ngày nhập học

 

Bà đứng đây gió về trong tóc

Giơ tay gầy vuốt xuống vốc thời gian

 

Ngoan nhé con yêu bạn trọng thầy

Ép cho chặt tuổi mình trong sách học

Trường học trường đời thênh thang trước mặt

Bàn chân son con bước giữa bình minh.

 

tmt              Tháng 8/30/2016