Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Những vần thơ cho quỷ dữ vào Giờ Thứ 25!

Nguyễn Thị Thanh Bình

Không hiểu sao tôi lại thấy đây là những vần thơ bạn thường lắc đầu mỗi khi than vãn “bótay.com” (chữ mới bây giờ nghe thê thiết hơn: bó chiếu.com) Kể ra đây cũng chính là những vần thơ chúng ta làm trong những lúc tuyệt vọng và nhiều trăn trở muộn phiền nhất. Buồn buồn tôi cũng đã hơn một lần gọi dòng thơ này là thi ca dấn thân, và như thế nó không thể thoát ra mà chính là hòa quyện vào với những câu chuyện thời sự, thời đại rất nóng bỏng, mà thường thì nhà thơ phải biết biến tấu sao cho nó ra thơ, cho có ngôn ngữ thơ.

Kỳ thực tôi cũng không rõ điều gì đã thôi thúc mình đến độ lắm lúc tưởng phải hy sinh ít nhiều những nguồn “tinh túy”, những chất thơ tin ròng cần cưu mang trong cùng thẳm của một trái tim nghệ sĩ thuần túy. Đem lồng chính trị vào thơ như kiểu viết chính luận bằng thơ nhiều khi chúng ta rất dễ bị phản thơ, nhưng làm thế nào để chúng ta đừng… Thơ, dù không muốn gạt bỏ những sự kiện gai góc chính trị ngoại trừ chúng ta là những kẻ đi bên lề, và không thấy cần thiết để phải thấm thía một ngạn ngữ khá hay của Nga: “Lời thơ và tiếng hát, đó là quả bom và lá cờ.”

Chỉ một hai bài nhạc mà Việt Khang đã bị lãnh 4 năm tù và Trần Vũ Anh Bình tới 6 năm sau những chấn song nghiệt ngã, phi nhân. Vậy liệu họ có thể bịt miệng được bao nhiêu vần thơ tiếng nhạc có khả năng đi sâu vào lòng người như thế?

Phải nói dù ở thể loại nào, tôi nghĩ những người cầm bút như chúng ta hôm nay cũng chỉ muốn được thể hiện ngòi bút mình một cách trọn vẹn như một chiến sĩ tự do. Có điều tôi nghĩ với tính nhạy cảm của một nhà thơ, chắc chắn họ sẽ khó lòng thờ ơ, không xúc cảm đến những câu chuyện sự việc trắc trở của dân tộc mình.

Quý bạn có thể mặn mà với văn xuôi, với chính luận hơn là Thơ… thẩn, tuy nhiên cũng xin được mời quý thi sĩ trong thôn dân cùng tôi tiếp nối những vần thơ này. Biết đâu chúng ta sẽ bắt gặp những đồng điệu hoặc có thể thư giãn đôi chút, trong tình trạng đầu óc chừng như muốn nổ tung vì càng ngày càng có quá nhiều những diễn biến đau lòng. Có phải?

 

Thành Hồ Thất Thủ Vì Mưa Cực Đoan

 

Mưa thành Hồ giờ họ gọi mưa cực đoan

Ồ phải rồi khi trời làm phản động

Mưa cứ mưa ngập ngụa một bãi sông

Mưa sai quy trình 20 tỷ tiêu vong

 

Như vậy đó nên mưa trút dự báo

Mưa không đúng chỉ đạo thành Hồ thất thủ

Thăng chưa thăng còn mộng Hòn Ngọc Viễn Đông

Mưa theo định hướng (XHCN) hay trời khóc ròng

 

Tháng 8 năm ngoái cũng sống cùng với lũ

Năm nay lũ về xe máy cuốn trôi

Người rồi trôi như vận nước nổi trôi

Để Đảng lo nên cá chết cũng là do thủy triều đỏ

 

Ôi dân tôi bao giờ nước chảy xuôi

Bao giờ mưa về phố thị không thành sông suối?

Bao giờ nỗi lòng không đợi “thiết kế qui hoạch” quy lỗi

Quên chùa quên trời nên lũ xấn tới nhảy lên làm trời

 

Trời thì cao mưa chi giọt ngắn giọt dài những nhiễu nhương

Đất nước khốn cùng sao đổ lắm tai ương

Họ đâu biết thời gian như chớp bể mưa nguồn

Nghe ngóng đợi gì một lời ăn năn quá muộn.

 

Có Nơi Nào Tủi Buồn Như Quê Tôi

 

Có nơi nào tủi buồn như quê tôi

Xác người đàn bà bó chiếu sau xe

Con bệnh nhà nghèo lao phổi nan y

Dưới bóng mặt trời còn thở than chi

 

Đó nơi này nhục nhằn như hôm nay

Khóc người đàn bà mệnh bạc Sơn La

Thành phố tượng đài ngàn tỷ cho ai

Khuyến mãi một thời “rực rỡ” ma trơi

 

Đã đến chưa thiên đường mù lạc lối

Nghĩa lý gì Chúa Phật cũng niêm phong

Thi sĩ sống dậy liệu còn có hỏi

Bao giờ dân mình mới biết lớn khôn

 

Người đàn bà không bầu trời đôi cánh gãy

Đã chết rồi quy trách nhiệm chỉ đắng cay

Đất nước kiệt quệ núi sông ai cưu mang

Lời nhắn một người số phận không xe tang

 

Người đàn bà đâu xe tang đâu huyệt mộ

Thoát khỏi cuộc đời dấu lặng hết khổ đau

Mặc đất nước có khối điều không vào đâu

Đầy tớ quá giàu kiếp chủ đành phơi thây.