Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Ngụ ngôn mới

(Rút từ facebook của Vương Trọng)

 

Chuyện kể rằng ở địa phương nọ có một người đàn bà xấu xí chuyên làm một nghề rất lạ: giết trâu thuê! Các gia đình hoặc cơ quan cần giết trâu để liên hoan hoặc đem ra chợ bán đều cần đến thị vì giá tiền công thị đòi rất rẻ mà quên đi chuyện khi xả thịt xong thì thế nào thị cũng xin thêm bộ lòng hoặc bốn cái đập đất (chân).
Lúc đầu thị đến chỉ mang cho con trâu một nắm cỏ để làm quen. Khi trâu ăn hết nắm cỏ này thì thị mang đến một nắm cỏ khác và một khúc săm xe đạp đã măng-xông thành hình chữ O với đường kính khoảng dăm cm. Khi con trâu đang ăn nắm cỏ thứ hai thì hai bàn tay thị căng cái chữ O ấy buộc vào mõm con trâu. Con trâu vẫn thấy không có gì đáng ngại, thậm chí còn vẫy đuôi thân thiện. Nhưng chỉ vài phút sau thấy khó thở, dăm phút thì mắt bạc trắng, thân rung lên rồi ngã đùng ra, nằm nhìn người đàn bà bé nhỏ cầm dao nhọn và chậu thau dễ dàng đi tới chọc tiết.


Con trâu chỉ đủ thời gian nhớ lại khi thấy người phụ nữ mang nắm cỏ và vòng cao su tới gần mình thì có mấy con trâu khác đã nhắc: "Coi chừng, nguy hiểm", nhưng mình đã trả lời đấy là luận điệu "trâu buộc ghét trâu ăn" của những kẻ "cầm đèn chạy trước ô tô"!

Thảo Dân