Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Ba bài thơ đau buồn về Biển Đông và hiểm họa mất biển đảo, mất nước

(Rút từ facebook của Trung Dũng Kqd)

Mời đọc lại ba bài thơ đau buồn của tôi về biển Đông và hiểm họa mất biển đảo, mất nước vào tay giặc Tàu.
Xin đừng bao giờ nói với tôi về những từ "khoan dung", "độ lượng" với lũ cướp nước, bán nước và lũ hủy hoại môi trường sống của dân tôi.
Tôi và nhân dân nghèo khổ không đủ cao thượng để tha thứ cho quân bán nước, quân cướp nước...

HÃY THẢ THÊM MUỐI VÀO BIỂN CỦA TÔI
(Trung Dũng Kqđ)
Tôi hòa nước muối đổ đầy chiếc thau nhôm
Thả vào đấy những hình nhân bằng gốm
Thổi căm giận cho ngút lên thành sóng
Rồi khóc tràn ký ức Biển Đông.

“Ơi biển Việt Nam, ơi sóng Việt Nam…”
Sóng rờn rợn dưới thân tàu giặc Hán
Tiếng chuông chùa từ Tung Sơn thăm thẳm
Vọng âm hồn trên trời biển nước tôi.

Mẹ thả thêm muối vào biển của tôi
Bằng nước mắt năm 74, 78
Anh hắt thêm muối vào biển của tôi
Bằng ánh trừng trừng tháng 2-79.

Người biểu tình đến bên biển của tôi
Xát muối lên những mảng da bầm tím
Bịt chặt khẩu trang hát thì thầm trong quán
Giữa những giọt cà phê mai phục xung quanh.

Người mặc áo phao đến bên biển của tôi
Đạp thẳng mặt những hình nhân bằng gốm
Sóng sủi bọt đỏ ngầu mùi tanh tởm
Sóng ầm ào vả vào mặt tôi.

Chị thả thêm muối vào biển của tôi
Em thả thêm muối vào biển của tôi
Người đi đường thả thêm muối vào biển của tôi
Đám ngư phủ thả thêm muối vào biển của tôi
Rồi bật khóc những trùng khơi xa vắng...

Đừng có khóc!
Hãy thả thật nhiều muối vào cho biển tôi mặn đắng
Để chất xác cá tràng kình chắn sóng Hoa Nam.

Vợ tôi ngồi đan những chiếc áo tý hon
Mặc vừa vặn cho đoàn binh bằng gốm
Chiếc thau nhôm chợt phong ba bão lớn
Dâng trùng trùng ngàn đợt sóng Biển Đông.
(TD Kqđ 20.5.2012)

NHỮNG CỘT MỐC CHỦ QUYỀN BẠC PHƯỚC
Thêm 1 cột mốc chủ quyền bị bắn chết giữa biển Đông
Bạn thuyền chở xác anh về cùng với cá
Họ kinh sợ tột cùng giữa trùng vây "tàu lạ"
Đơn độc, bơ vơ như đứa trẻ mồ côi
Họ đã kêu gào nhưng tổ quốc chẳng có ai
Chỉ chiếc thuyền câu lẻ loi đưa cột mốc về với mẹ
(Dầu gì cột mốc này cũng được chôn trong nghĩa địa
May phước hơn những cột mốc rữa mất xác giữa trùng khơi).
Càng về gần đất liền càng thấy tổ quốc xa xôi
Những cột mốc mất niềm tin giữ nước
Những cột mốc chủ quyền bạc phước
Cắm, xác định "chủ quyền" mà không biết của ai
"Gió lên rồi căng buồm cho khoái
Gác chèo lên ta nướng khô khoai…"
Tôi đã uống rượu cùng với cá khoai
Trong tuyệt vọng của bầy ngư phủ.
((TD Kqđ 2015)

ĐỪNG HỎI NỮA CON ƠI!!!
Sợ mai này các con hỏi cha ơi
Đi tắm biển sao phải mang hộ chiếu?
Biển quê mình... cha nói đi... con không hiểu
Khi nhìn tấm bản đồ chó chết của Trung Hoa.

Con thả diều ở Vũng Tàu, Mũi Né, Lý Sơn, Hoàng Sa, Trường Sa...
Người lớn đến cắt dây khi diều bay xa mém nước
Biển của mình trong xanh con muốn vẫy vùng mà chẳng được
Vì ra khơi là đi du lịch nước ngoài.

Đời thật buồn khi ra biển ngắm ban mai
Chỉ thấy sóng giăng giăng hình băng đạn
Đám mây hiền lành cũng bốc mùi đại Hán
Đường lưỡi bò liếm láp biển bao la

Một ngày kia đọc "Nam Quốc Sơn Hà"
Chữ "Định phận" bị thay bằng "Cam phận"
Hình đất nước gầy nhom vì oán giận
Gánh mấy chữ vàng méo mó đứng chơi vơi

Muộn mất rồi
Đừng hỏi nữa
Con ơi.
(TD Kqđ 2012)