Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Đứng giữa mộ bia chiến sĩ

(Rút từ facebook của Luân Hoán)

clip_image001

ảnh mượn từ FB Cuong Pham

 

người chiến sĩ ôm đàn đứng khóc

trước mộ bia đồng đội ngày qua

ca khúc buồn lòng anh định hát

nắng hòa tan ngấm đá nhạt nhòa

 

trong tiếng khóc vẳng ra tiếng hát

nhịp trái tin thổn thức đi cùng

trời đất hiểu cỏ hoa cùng hiểu

bạn bè anh hồn đọng không trung

 

năm bảy đứa dở dang đại học.

chín mười thằng chưa hết thơ ngây.

hương con gái mới vừa bén tới

chục mái đầu tóc níu gió bay.

 

lớp tuổi ấy là mầm tổ quốc

giữ quê hương còn vụng đôi tay

nhưng tha thiết tấm lòng hào kiệt

chết hiên ngang cùng địch phơi thây

 

anh sót lại sau nhiều trận chiến

thịt da liền như có phép linh

nhưng vết thương trong hồn chằng chịt

chẳng thể khâu những vết ân tình

 

ôm đàn nhớ từng người đồng đội

tên trên bia nhòe ánh mắt nhìn

muốn gọi bạn nhưng lòng không dám

cánh tay che hở kín u minh

 

trời trải nắng lên đầu bia mộ

CÓ NẤM MỒ CŨNG VẪN VÔ DANH

tổ quốc ghi ơn thế nào không rõ

ngàn năm sau hồn gió loanh quanh !

 

Luân Hoán

6.16 AM - 09-3-2016