Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Trường Sa tuyên chiến thi

(Rút từ facebook của Bùi Chí Vinh)

28 năm sau ngày thất thủ Gạc- Ma, lửa giận lại ngùn ngụt trong trái tim của những người yêu nước chống ngoại xâm Trung Quốc. Đáng buồn là sáng tác về đề tài chống "thù trong giặc ngoài" còn ít quá. Những người viết được hùng thi, tráng khí ca gây ấn tượng mạnh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn bọn vô lại, bồi bút, liếm gót ngoại bang thì cố tình sử dụng các phương tiện truyền thông truyền hình để "lái" chuyện đánh giặc qua những vấn đề khác. Trong tình thế dầu sôi lửa bỏng đó, bài thơ TRƯỜNG SA TUYÊN CHIẾN THI một lần nữa xuất hiện để thổi bùng ngọn lửa "Sát Thát"...

TRƯỜNG SA TUYÊN CHIẾN THI

Không ai chuẩn bị về chiến tranh

Đất nước mỗi ngày quên thời sự

Anh em một nhà nhìn nhau như thú dữ

Bà mẹ Việt Nam 32 năm ăn mày

 

Thơ thời bình giống tiệm đồ chay

Gia vị bị thiếu đi mùi mặn

Đồng tiền bây giờ như viên đạn

Bắn vào cháy nám hết lương tri

 

Khi tình hữu nghị biên giới lỡ chạm ly

Biển và đất chạm nhau cái chát

Chiếc ly vỡ trăm ngàn hạt cát

Cứa trong tim tiếng sóng rì rầm

 

Bàn hòa đàm Trung – Việt ở độ âm

Là lúc ấy đá ngầm có lửa

Trường Sa ngứa trước vòng vây bầy sứa

Thương thịt da dân tộc vốn nghèo

 

Nào cùng xuống đường hỡi tuổi trẻ đang yêu

Nghị quyết duy nhất là trái tim chảy máu

Những chiếc mũ chụp đã biến thành trơ tráo

Nỗi nhục tràn lên bỗng hóa sóng thần

 

Không thể để cho người chết hai lần

Trước sự triều cống hai lần trong lịch sử

Bốn ngàn năm cha ông chưa do dự

Lẽ nào bây giờ con cháu bán quê hương

 

Lẽ nào không dám hô “SÁT THÁT”

Mỗi tấc quê hương chứa đá ngầm

Đội quân xâm lược từ phương Bắc

Chưa biết người Nam có vết xăm!

BCV