Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Trường Sa tuyên chiến thi

(Rút từ facebook của Bùi Chí Vinh)

28 năm sau ngày thất thủ Gạc- Ma, lửa giận lại ngùn ngụt trong trái tim của những người yêu nước chống ngoại xâm Trung Quốc. Đáng buồn là sáng tác về đề tài chống "thù trong giặc ngoài" còn ít quá. Những người viết được hùng thi, tráng khí ca gây ấn tượng mạnh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn bọn vô lại, bồi bút, liếm gót ngoại bang thì cố tình sử dụng các phương tiện truyền thông truyền hình để "lái" chuyện đánh giặc qua những vấn đề khác. Trong tình thế dầu sôi lửa bỏng đó, bài thơ TRƯỜNG SA TUYÊN CHIẾN THI một lần nữa xuất hiện để thổi bùng ngọn lửa "Sát Thát"...

TRƯỜNG SA TUYÊN CHIẾN THI

Không ai chuẩn bị về chiến tranh

Đất nước mỗi ngày quên thời sự

Anh em một nhà nhìn nhau như thú dữ

Bà mẹ Việt Nam 32 năm ăn mày

 

Thơ thời bình giống tiệm đồ chay

Gia vị bị thiếu đi mùi mặn

Đồng tiền bây giờ như viên đạn

Bắn vào cháy nám hết lương tri

 

Khi tình hữu nghị biên giới lỡ chạm ly

Biển và đất chạm nhau cái chát

Chiếc ly vỡ trăm ngàn hạt cát

Cứa trong tim tiếng sóng rì rầm

 

Bàn hòa đàm Trung – Việt ở độ âm

Là lúc ấy đá ngầm có lửa

Trường Sa ngứa trước vòng vây bầy sứa

Thương thịt da dân tộc vốn nghèo

 

Nào cùng xuống đường hỡi tuổi trẻ đang yêu

Nghị quyết duy nhất là trái tim chảy máu

Những chiếc mũ chụp đã biến thành trơ tráo

Nỗi nhục tràn lên bỗng hóa sóng thần

 

Không thể để cho người chết hai lần

Trước sự triều cống hai lần trong lịch sử

Bốn ngàn năm cha ông chưa do dự

Lẽ nào bây giờ con cháu bán quê hương

 

Lẽ nào không dám hô “SÁT THÁT”

Mỗi tấc quê hương chứa đá ngầm

Đội quân xâm lược từ phương Bắc

Chưa biết người Nam có vết xăm!

BCV