Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Tổ Quốc

(Rút từ facebook của Luân Hoán)

clip_image001

người có tổ quốc gọi tên
tôi lạc tổ quốc ngóng bên lề đường
thỉnh thoảng gặp giọt mưa buồn
ngậm ngùi hít lại mùi hương quê nhà

bụi tre nhành mít gốc đa...
xanh nhiều đất nước vậy mà khác nhau
hình ảnh đẹp từ nỗi đau
hồn tình khai nhụy hương màu sắc riêng

*

nhớ thời sinh động hữu duyên
mồ hôi máu được có quyền giọt ra
mầm vào lòng đất nở hoa
máu ngấm lòng đất nở xa xót tình

chính nghĩa thường gặp điêu linh ?
thật hư suy tưởng giúp mình bình tâm
tổ quốc luôn ở thật gần
lắng nghe từng nhịp tim ngân gặp rồi

quê hương của mỗi đời người
thắm thiết sông núi buồn vui nồng nàn
còn hơi thở cùng thế gian
gần xa đất nước vẫn mang trong người

*

tổ quốc không hề gọi tôi
không gọi ai cả đất trời hồn nhiên
nhiều khi nhớ muốn nổi điên
nhắm hai mắt tự thôi miên tâm hồn

hình như thượng đế vẫn còn
Phật Chúa vẫn có mặt trong cõi đời
và người vẫn luôn là người
nhớ về nguồn cội buồn vui mỗi người

và tôi an vị cõi tôi
làm thần dân của Phật Trời Chúa chung
nhiều khi chán nói lung tung
thành vè đắp mặt lót lưng yên nằm

tạm xem như đã về thăm

Luân Hoán
4.43 AM - 01.3.2016