Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Vết rắn

Truyện

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Với nàng, gã không từ chối được điều gì, nhất là khi gã hít được làn hơi nàng thở. Nó thơm như một đường dẫn của loài chồn hương. Gã đâm nghiện cả làn gió. Một ngày gã buột miệng gọi nàng:
-Em là một loài chồn hương
Nàng giận. Và mãi mãi gã sẽ không còn nàng ở gần. Gã quay quắt về hơi của gió. Gã hét toáng lên khi mỗi sáng thấy loài ong mật bâu vào những nhụy hoa. Gã chán ghét tất thảy. Nhưng tận sâu thẳm, gã biết, có một sự loại trừ.

***
Đã mấy chục năm, gã biết, gã đã đi qua cả ngàn lần trong khu rừng ấy. Cứ mỗi chiều về gã lại sục tìm dưới lớp lá cây. Gã đang tìm một điều gì đó. Chỉ mình gã biết. Khi gã nhìn vào gương, mặt gã cau có:
-Như thế này làm sao ta gặp được nàng.
Gã quay quắt, gã đang hít sâu, cứ như người ta tập thể dục. Gã đi ra ngoài, hít hít như một con chồn đang lần dò dấu vết của chuột chũi.
-Mùi gỗ thông, mùi rắn, mùi vỏ, mùi trứng...
Gã ngập ngừng… Gã đã nhận nhận ra thứ mùi rất lạ. Thứ mùi như cống rãnh, như xác chết của loài thạch sùng.

***
Cả chiều nay gã lang thang trong rừng, không cần chiếc gậy mà lão mù tặng gã. Gã biết, đó là món quà của cả tấm lòng thành.
-Nó sẽ cắn anh đấy- người bạn mù nói
-Tôi đang tìm vết cắn của nó đây anh bạn ạ- gã cười và trả lời- Gã xoa tay trên đầu anh bạn mù và tạm biệt.
Gã nhìn. Một đống xám tro đang nằm trong hốc cây của cây cổ thụ. Gã quá mừng. Gã thò tay vào bốc từng vốc lá. Mềm. Gã đã đụng. Gã đã thấy điều gì đấy, không phải bằng mắt. Gã từ từ chạm cả mười ngón tay. Gã buốt vì quá mừng. Gã đang run rẩy. Gã sẽ gặp được nàng... Mừng quá. Phụp. Cả mười ngón tay nắm chặt. Gã từ từ lôi con rắn ra ngoài. Con rắn có màu tro, rất đẹp, gã trầm trồ.
-Loài hổ bướm, Russell’s Pit Viper, chắc chắn như vậy...- gã thầm thì- Giờ thì chỉ còn ta với mày.
Gã cảm giác da trên mặt mình đang bong lóc. Gã đưa tay lên gỡ những lớp da khô đang tróc vảy. Gã đó, da thịt hồng hào và khuôn mặt thơ trẻ như một chàng thư sinh.

***
Chiều. Bên mé rừng. Một đứa trẻ đang ngờ nghệch bắt bướm trên cụm hoa trà. Hắn đã tìm thấy hắn gần ba mươi năm về trước. Đứa trẻ luôn miệng gọi: “Nàng ơi, là ta, là ta, nàng không nhận ra ư?". Tay gã cứ vân vê cọng lá khô. Nghe xào xạo. Tưởng chừng như cả ngàn năm trước.

Dưới chân gã, những mảnh xương vụn vụn, chúng đang rơi. Chúng kết thành một gò xương lá.