Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Mười hai khúc thơ của Lê Vĩnh Tài (*)

1.
Khi em bé mười lăm tuổi ra tòa
lời cuối của em là xin về đi học tiếp
bạn biết rằng công lý
không thơ mộng như bài thơ
công lý
nghĩa là bạn phải trả tiền
cho tội lỗi
trôi
sông...
2.
Công lý là một phụ nữ mù thích cầm thanh kiếm
như gã đàn ông thích cầm hoa trong ngày Valentine
nên sau đó bạn thấy quá nhiều hoa hồng trong bãi rác
đôi khi đó là cách duy nhất
để bạn có thể cười
và nói lời
tạm biệt với tự do...
3.
Sự thay đổi của công lý
là khi nhà nước không chiến đấu với những kẻ cầm súng
họ chỉ chiến đấu với những bông hoa
4.
Công lý là bài hát không quên
những người bị đất nước bỏ rơi
đã chết trên biển cả, hay trong trại cải tạo
bài hát cho đứa trẻ được tiếp tục sống sau khi tiêm vaccine
tiếp tục đi học sau khi mất nhà
công lý không phải những gì chúng ta có thể che giấu
vì công lý không do dự
và cái ác không có nơi nào để chạy
không còn nơi để trốn...
5.
Tôi nhìn tấm ảnh một đứa trẻ
nhìn thấy lửa sau đôi mắt nó
nhìn tờ giấy nó viết vội mấy chữ treo trước ngực
đong đưa như công lý
nó đứng im
nhưng tôi biết trái đất vẫn đang quay
nghiêng một góc điên cuồng
cho những kẻ đang nhảy múa
sẽ không biết sự tuyệt vọng của đứa trẻ
nó lặng lẽ giơ cao hai tay
nắm đấm nắm chặt lại
như thể sợ rằng nó sẽ
mất bình tĩnh nếu như thả lỏng hai nắm đấm
nụ cười của nó vẫn dịu dàng
và tôi thấy những nỗi buồn
của nó, chìm trong mỗi khớp xương
6.
Tôi hứa, tôi hứa
sẽ nhận tiền đền bù ba trăm ngàn một mét
Tôi hứa, tôi hứa
không mua axit loãng
Tôi hứa, tôi hứa
sẽ chịu nghỉ học và ra đường đứng cùng với mẹ
Tôi hứa, tôi hứa
nhưng rồi tôi không thể hứa
Tôi chỉ là một đứa
trẻ con...
7.
Đứa trẻ không phải chúng ta
chúng ta không bướm
chỉ biết dang cánh rộng như mẫu vật
chúng ta
không rung trong gió
như những quả chuông nhỏ
chúng ta là
niềm hy vọng
và đức tin ngang qua bầu trời
chúng ta đẹp, chúng ta rất mạnh
chúng ta yếu ớt
chúng ta nhìn những kẻ trát vữa
lên mộ của chúng ta
chúng ta đành giả vờ bay
dù chúng ta không bướm
8.
Lãng quên
công lý sẽ tan đi
thế giới như những hạt cát
mỗi hơi thở của bạn
phơi bày
sáng
trắng
bạn bắt đầu nghĩ:
- tôi biết gì không tôi có gì không tôi không là gì cả
tôi tơi bời hoa lá
9.
Có lúc
bạn thấy cả một gia đình thành một đống vỡ nát
trôi dạt vào bờ
không có mái chèo
không có hy vọng
và họ đưa ra một sợi dây thừng
không phải để kéo thuyền vào
mà để treo cổ tất cả lên...
bạn sẽ làm gì?
sẽ ngồi trong nỗi buồn
treo lên như một mặt nạ
thậm chí bạn còn muốn mang nó vào giấc ngủ
bạn không biết
vì sao cả một gia đình dễ dàng bị phá vỡ
như thủy tinh
bạn không kịp buồn
vì niềm vui của đồng tiền đã dẫm lên thủy tinh vỡ
làm bạn tứa máu...
10.
Tôi có nhiều bạn bè
họ ở ngay trong sự sợ hãi của tôi
và hờn dỗi còn hơn con nít
nhưng sự thật
tôi chỉ là một đứa trẻ
tôi chỉ ngạc nhiên là tại sao họ
lại bắt tôi tham gia vào một giải đấu
của người lớn
11.
Chỉ cần tôi không biết
những người đàn ông lực lưỡng đang ngồi trước cửa nhà tôi
mặc đồng phục
họ sẽ phá bỏ bức tường nhà tôi
họ nói: trong bức tường hay có những con quỷ ẩn nấp
hay hù dọa trẻ con
chỉ cần tôi tin lời họ nói
và mẹ không hờn dỗi
là tôi vô tội...
12.
Bạn nói:
- tôi không sao
tôi nhớ các bạn cùng lớp
tôi hối hận
tôi đáng bị cô giáo trừng phạt
tôi muốn đi học lại
bạn nói
nói
nói
bạn không biết nước mắt của mọi người
chảy trên gương mặt bạn
(*) Nhan đề của Văn Việt.