Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

THƠ NGUYỄN ĐỨC TÙNG



1. THẬT VUI MỪNG

Thật vui mừng
Khi anh ngồi xuống bên em
Sương bay mờ hồ Gươm
Anh cứ tưởng Hà nội không còn hồ Gươm

Thật ấm lòng
Đi qua Đại Nội
Làm gì còn có ngọn cờ nào bay phấp phới
Chỉ có sen hồng, sen hồng

Thật vui mừng
Ngồi quán bên đường
Trước tô bún bò bốc khói
Đặt ba lô lên bàn

Trước khi ăn, cúi lạy một lạy
Trong ba lô là nắm đất nhỏ
Trong nắm đất
Một đứa con về quê cũ.


2. NHỮNG KẺ PHÁ HOẠI

Chúng tiếp tục phá, những kẻ ba hoa
Đầu tiên: một cánh cửa
Sau đó: một ngôi nhà
Chúng mang ngôi nhà không có cửa đi qua
Trước mặt chúng ta. Nhưng còn nhiều cánh cửa khác


Chúng ta còn ngôi nhà không có cửa
Gốc cây bóng mát giữa trưa
Những gì chưa ai tháo được
Chúng tháo được, mang đi
Những gì không thể chạm tay vào

Chúng đều chạm tay vào
Cào sạch cát trên sông, đổ bê tông các cánh đồng
Nhưng chúng cũng xây những ngôi nhà khác
To hơn, đúng thế
Chúng cũng trồng những hàng cây khác
Cao hơn, đúng thế
Có điều gì kẻ phá hoại không làm được?
Đào núi, lấp hồ, đốn cây, phá đền, dời tượng
Trong đêm tối bỗng trồi lên dinh thự nguy nga
Những màn nhung êm ái lướt qua
Những cánh cửa sơn xanh và
Sơn đỏ, hồng lòe loẹt
Vợ chồng con cái chúng ta cười ríu rít dọn vào

Tới khi nhận ra
Thì quá muộn. Chúng đã phá
Xong ngôi nhà cũ
Có người nghĩ: thế là mất
Sạch. Nhưng không, chúng ta vẫn còn nhiều
Mái tranh nghèo, bếp lửa tình yêu
Hang động thần tiên dập dìu én liệng
Cát mênh mang đảo vắng
Ở đâu? Chúng ta không biết

Nhưng chúng biết
Những kẻ phá hoại
Biết. Sẽ có lần chúng trở lại
Châm lửa đốt ngôi nhà tranh cuối cùng
Để lấy đi một vài cái đinh.


3. MẶT TRỜI LẶN XUỐNG Ở CALI

Anh không thể lấy em
Xin em đừng giận

Nhưng anh có thể nhỏ lại
Lăn dài trên lá sen

Ngày mai anh không thể chết
Nhưng có thể biến mất
Như bụi mù trên đường

Bên bờ rào tử đinh hương
Anh tìm được một vật
Đã cắt đứt tình yêu chúng ta


4. BỨC TƯỢNG
Anh trà trộn vào đám đông
Đứng nhìn lên bức tượng của mình

Bức tượng bằng đồng
Mũi thẳng, trán cao
Cặp mắt trầm tư nhìn về xa xăm
Nhốn nháo người vào ra
Khói hương hoa bay mù mịt

Một hôm cặp mắt bỗng chuyển động
Chăm chú nhìn anh từ trên cao
Đồng tử co vào, giãn ra, co vào

Anh cuống cuồng sợ hãi
Kêu van, gào thét, cúi đầu, sụp lạy

Đám đông liền lôi anh ra ngoài


5. NGƯỜI MẸ

Mẹ tôi chết khi tôi còn nhỏ
người ta chôn bà dưới đất sâu
tôi sống với mẹ kế từ lâu
trong ngôi nhà gần mộ mẹ tôi

Mẹ kế tôi khi vui
khi buồn, có khi đánh tôi
có khi cho tôi ăn, có khi chơi đùa
với tôi có khi trói tôi vào cột nhà

Một đêm tôi thấy bà
mặc bộ áo quần rất lạ
cài thắt lưng hoa một mình
múa hát dưới trăng

Vừa múa vừa khóc một bài ca xưa cũ
không ai nhớ, nhưng tôi biết
ngày xưa mẹ tôi vẫn hát
với giọng hay hơn
Nhưng tôi chưa từng nghe bà vừa hát vừa múa vừa khóc bao giờ


6. TÁM TUỔI

Những ngày buồn
Tôi ôm con trai ngủ

Lắng nghe mưa rơi rì rào
Nó bảo: con thích thế này

Nằm cong người lại
Trong lòng tôi, nhắm mắt


Tôi đã làm hết sức
Công việc càng nhiều thêm
Tôi đã khôn ngoan hơn mười năm trước
Vẫn không ngớt phạm lỗi lầm

Thế này là như thế nào? Tôi hỏi
Con tôi trả lời: là nằm im
Không làm toán, không chen lấn, không học bài, từ từ trôi về phía trước


7. THẦY BÓI NÓI VỚI MẸ TÔI

Cô sẽ gặp một chàng trai mà cô yêu bằng nước mắt
Sau đám cưới, chồng cô sẽ bị bắt

Đừng lo, anh ấy sẽ được thả ra
Sau ba mươi ngày, nhưng phải trốn đi xa

Cô cẩn thận coi chừng nhà cửa
Nhà sẽ cháy ba lần, dựng lại ba lần nữa

Cô sẽ có năm đứa con rất xinh
Đứa đẹp nhất sẽ chết vì chiến tranh

Cô sẽ đi qua cánh đồng nhiều xương cốt
Sẽ chôn cất người thân ba lần không được cho ai biết

Nếu trên đường gặp một lão già áo đen
Đừng sợ hãi, cứ chơi đùa vui vẻ
Với trẻ con hắn chỉ đến nhìn mặt thôi mà
Nhưng cô sẽ gặp lại hắn bên kia sa mạc Sahara


8. CHÙA BÁT NHÃ

Tiếng cú rúc sân chùa
Thằng bạn tôi gõ cửa bằng chân phải
Cửa mở
Tôi lập tức xông vào
Dùng gậy quất túi bụi

Một nhà sư trẻ tuổi chắp tay
Niệm Phật trước bàn thờ
Yết đế yết đế ba la yết đế ba la tăng yết đế
Đồ chó đẻ tên
Giả dối kẻ phản bội
Tôi hét lên
Cho đỡ sợ hãi

Thằng bạn tôi đá giò lái vào nhượng chân
Làm hắn ngã ngửa
Tôi kéo ra giữa sân
Hắn co người lại vì đau
Tôi đẩy lật nhào
Lăn đi mấy vòng xuống hố sâu
Cái đầu trọc lốc lăn theo
Máu rỉ ra
Tôi trở về nhà
Sai vợ lấy khăn nước nóng
Lau mặt, chùi sạch, tẩm nước hoa
Gate gate paragate parasamgate
Rồi ngâm mình trong bồn tắm suốt ngày

Tôi ngồi im ngây nhìn bốn bức tường
Trắng toát thật lâu
Một con muỗi đậu lên tường
Chân còn dính máu
Tôi thẫn thờ suốt đêm
Lắng tai nghe phía núi
Nếu tiếng cú rúc thêm
lần
nữa
Tôi sẽ mặc
á
o cà sa và ra đi


9. ĐÓ LÀ MỘT MÙA

Đó là một mùa
Đó là một mùa hè trong đất

Một người đàn bà
Bỗng dưng biến mất
Sau ngày cưới

Người ta vội đổ đi tìm
Ngoài sông, trên cánh đồng
Không ai thấy

Tôi tìm ra chị
Dưới hòn đá ong xanh biếc

Chị tôi mang về đặt bên giếng nước
Làm chỗ rửa chân
Đó là một mùa hè hình trái tim


10. NĂM MỚI

Một kẻ nào đã khóa cánh cửa vào năm mới
Chúng ta không có năm mới
Tất cả chúng ta đứng ngoài hành lang

Một số người kiên nhẫn đợi chờ
Một số người lầu bầu chửi rủa
Một số người chán nản bỏ đi

Bỗng dưng cánh cửa bật mở
Quá nửa đêm, khi mọi người đã ngủ
Khi tất cả đã uống say mèm
Chỉ còn mưa, người đàn ông trước thềm, đứa trẻ ngủ trên vai