Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

BÔNG HOA GÓC PHỐ

Trần Mộng Tú

Sáng hôm nay tôi ra phố, muốn đến tiệm French Bakery mua một cái bánh ngọt nhỏ cho mình. Thỉnh thoảng tôi thích uống cà phê hay trà với bánh của tiệm này.

Ngày hôm qua nắng nguyên ngày, nên hôm nay trời rất đẹp, trên trời từng đám mây bông lãng đãng trôi, dưới đường khô ráo, sạch sẽ. Hồn tôi thoáng như một chiếc lều bỏ trống.

Góc phố tôi đi qua thấy có một ông già, áo quần cũ kỹ, tóc bạc xác xơ, mang hình dáng của một người thiếu thốn. Ông đứng ở ngã tư, nơi những người vô gia cư hay đứng xin tiền. Thay vì cầm tấm bảng để người qua đường vẫn hay thấy như: “Vô gia cư, cần giúp đỡ” hoặc“Cựu Chiến Binh của Chiến Tranh Việt Nam.” Thì ông cầm trên tay khoảng năm, sáu bông hồng nho nhỏ, mỗi bông gói riêng từng gói một, đưa ra mời khách qua đường mua.

Cái hình ảnh tương phản của hoa hồng và ông già xác xơ đó như một tiếng chuông rung, nên mình đi qua ngã tư đó mình không ngó lơ được, tiếng chuông rung,dội vào lồng ngực mình cái dư âm của nó, bắt mình phải ngoái đầu lại.

Tôi tạt xe vào góc đường, đưa ra năm đồng và một nụ cười để mua một bông hoa. Ông già đưa cho tôi bông hoa với lời cám ơn và cũng thêm cho tôi một nụ cười.

Bất giác tôi nhớ một câu ngạn ngữ của người Hindu:

Nếu tôi có một ổ bánh, tôi sẽ bẻ ra làm hai, chia cho người nghèo một nửa, còn nửa kia tôi bán đi và mua cho hồn tôi một bông hoa huệ.”

Tôi đã may mắn không phải bán ổ bánh mì duy nhất để đổi lấy bông hoa.

Ông già bán hoa nhận tiền với lòng tự trọng, ông trao đổi chứ không van xin.

Tôi cài bông hoa vào chiếc lều trống của hồn mình, bông hoa ngập ngừng làm quen rồi từ tốn tỏa hương thơm ngát.

Tôi ghé vào tiệm bánh ngọt, mua một chiếc bánh ngọt nhỏ, có tên là :Tay Gấu (Bear Claw). Loại bánh này để nhâm nhi với cà phê hay nước trà, hoặc cứ ăn không cũng ngon rồi vì nó có nhiều bơ và không ngọt lắm. Tôi mua cho mình một cái và thêm một cái nữa, quay lại ngã tư tặng cho ông già. Tôi nghĩ hình như giữa cái bánh tay gấu và ông già có một điều gì giống nhau. Cái tay của gấu thật, chắc nhìn xấu xí lắm với lông, da xù xì, màu đen và những móng sắc, cào ai thì người đó sẽ rách thịt. Nhưng khi người ta làm bánh lấy tên nó rồi cho đường, bơ và hạnh nhân vào thì trẻ con và người lớn đều thích cả.

À đúng rồi, khi ông già đưa cho tôi bông hoa. Tôi nhìn thấy ngay một bông hoa đẹp trong bàn tay già nua, chai sần nhăn nheo với mấy cái móng đen đen của ông.

Một cái bàn tay gấu.

Ông già nhận bánh,ngạc nhiên lắm khi nghe tôi mời ông ăn tay gấu và mở ra làm một cái bánh ngọt.Chúng tôi lại tặng nhau một nụ cười.

Bông hoa mang về, được cắm vào chiếc bình nhỏ, đặt trên bàn ăn ở trong bếp. Cả ngày hôm đó tôi loay hoay nấu nướng, dọn dẹp, bông hoa luôn ở trước mặt tôi. Tôi nghĩ đến nụ cười của ông già vô gia cư đó đã tặng thêm cho tôi,khi tôi mua đóa hoa của ông.

Bông hoa hồng và ông già tay gấu ở ngã tư, đã thay thế được bao nhiêu hình ảnh hung hãn, bạo động, bao nhiêu tiếng nổ rách tung máy truyền hình, máy vi tính trong mấy tuần lễvừa qua.

Thế giới có bao nhiêu điều tốt đẹp thế này ở mỗi góc đường. Sao ai cũng vội vàng không nhìn thấy.

Ngày hôm nay tôi thấy mình hạnh phúc và may mắn. Tôi có bông hoa, nụ cười của ông già vô gia cư và bánh tay gấu. Tất cả cho tôi vẻ đẹp, hương thơm, lòng tự trọng và tình người.

Tôi sẵn sang làm như người Hindu, cho đi nửa ổ bánh mình có, và đổi nửa ổ bánh còn lại để lấy một bông hoa.

tmt

1/21/15