Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

Nhân sự kiện Viện Khổng Tử được lập ra tại Việt Nam, cùng bạn đọc lại một bài tiểu phẩm của Ngô Tất Tố,ký bút danh Thục Điểu, đăng năm 1938:

Lại Nguyên Ân

NÓI CHƠI:

LÊ-NIN VÀ KHỔNG TỬ

Bạn đọc chắc đã đoán tôi muốn đem chủ nghĩa đại đồng so sánh với chủ nghĩa cộng sản để khoe cái thánh của Khổng Tử?
Vâng! Nếu thiên Lễ vận đích của Khổng Tử nói ra thì ông tổ phái tôn quân quả thật cũng có tư tưởng quá khích như ông tổ phái vô sản. Một đằng muốn cho gầm trời là của chung, người ta chẳng những chỉ yêu riêng vợ mình, thương riêng con mình, một đằng muốn đánh đổ chế độ tư sản, phá bỏ hết tư tưởng chủng tộc, hai đằng thật giống nhau như tạc.

Nhưng cái sự so sánh chủ nghĩa đại đồng với chủ nghĩa cộng sản, nhiều người đã làm mãi rồi, nó không còn đến phần tôi.

Bài này tôi chỉ muốn nói về cái bất hạnh của hai ông ấy sau khi nhắm mắt.
Khổng Tử với Lê-nin không phải giống nhau ở tư tưởng quá khích mà còn giống nhau ở cái hậu vận không ra gì nữa.

Theo như Hàn Phi Tử đã nói trong thiên Hiển học, thì sau khi Khổng Tử chết đi, đạo Nho chia làm 8 phái: có phái Nho của họ Nhan, có phái Nho của họ Trọng, có phái Nho của họ Mạnh, có phái Nho của họ Nhạc Chính…. Tám phái ấy điều “lấy” điều “bỏ” đều không giống nhau, nhưng phái nào cũng nhận chỉ có mình mới thật là Nho.

Cố nhiên các phái vẫn chưa chửi nhau lên báo, là vì bấy giờ chưa có báo, nhưng họ đã công kích nhau một cách ngấm ngầm làm cho thiên hạ phân vân không biết tin ai.

Bởi vậy Hàn Tử mới kết luận bằng câu chua chát mà rằng: “Khổng Tử không thể sống lại, ai là định được cái thật cái giả của 8 phái Nho đó?”

Lê-nin cũng vậy.
Trong lúc bôn tẩu cách mệnh, bao nhiêu đồ đệ vẫn dốc một lòng. Nhưng đến khi chủ nghĩa cộng sản thực hiện ở nước Nga, ông ta phải bỏ chính phủ Sô-viết mà đi sang thế giới khác, thì Tờ-rôt-ski và Si-ta-lin, hai tay đồ đệ rất đắc lực của ông ta, liền chia ra làm hai cánh. Họ khuynh loát nhau, họ tranh cướp nhau chính quyền, rồi họ giết hại lẫn nhau, tuy ngày nay bên thắng bên bại đã rõ ràng rồi, mà cuộc “cốt nhục tương tàn” cũng vẫn kéo dài chưa dứt. Lâu lâu vài tháng lại nghe ở Mốt-cu bắn chết chừng vài chục người về tội mưu hại Si-ta-lin.

Đó là chưa kể những cuộc chửi nhau rất kịch liệt, hằng ngày xảy ra ở khắp thế giới.
Ngay ở trong nước An-nam, tín đồ cộng sản, kể đệ Tam đệ Tứ, chẳng qua mới một dúm người, hợp lực mà hành động, chưa chắc đã ăn thua gì, vậy mà các ông cũng cứ công kích nhau, thóa mạ nhau, hết ngày ấy sang ngày khác.

Coi cái thái độ căm hờn của họ, người ta tưởng như ông Dương Bạch Mai có thể chém tươi ông Tạ Thu Thâu, và ông Huỳnh Văn Phương có thể ẩu đả nhau với ông Trần Huy Liệu.

Một điều rất lạ là ở nước An-nam cũng như hết thảy ở các nước khác, trong lúc chửi nhau, đệ Tam và đệ Tứ, “đệ” nào cũng nhận mình là cách mệnh chân chính, để bảo kẻ địch là phản cách mệnh, làm sai ý định của Lê-nin.
Lê-nin không thể sống lại, ai là người định cái chính cách mệnh và phản cách mệnh của các phái ấy?

THỤC ĐIỂU
Nguồn: https://www.facebook.com/