Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

Thơ Vladimir Britanishsky: Cái chết của một nhà thơ

 Vladimir Britanishsky (1933- 2015)

Lê Thọ Bình dịch

Vladimir Britanishsky và vợ, bà Natalia Astafieva

 

CÁI CHẾT CỦA MỘT NHÀ THƠ

 

Khi đất nước lún dần vào nỗi nhục,

Như người ta chìm xuống nước, từ từ

(Đến mắt cá, đến đầu gối,

Đến ngang đây...

Đến thắt lưng, đến ngực, đến ngang tầm mắt),

Anh đã bước cùng chúng tôi,

                      Nhưng anh cao hơn tất cả.

Chính chiều cao ấy đã đánh lừa anh

(Hay là lòng cao thượng của anh đánh lừa anh đấy?)

Anh cứ ngỡ biển dối lừa mục rữa

                  Chỉ là một vũng nước mưa thôi.

Những ranh giới cũ

                Tưởng như còn gần lắm,

Và cờ xí –

                Tưởng như còn tươi thắm làm sao!..

Nhưng mùi thối rữa

                 Đã xộc thẳng vào mũi anh.

Anh cảm nhận được bằng trực giác,

              Có màn sương mù đang che tầm mắt anh.

Và kìa, những hạt bụi lao thẳng vào mắt anh,

            Như nước tràn qua cửa đập,

Là toàn bộ tương lai của chúng ta,

             Nơi máu

                      Và bùn nhơ

                                 Và quyền lực –

Cả ba thứ ấy kết nghĩa chị em!

Phát súng của anh –

             Như tiếng cửa đóng sập dữ dội!

Dẫu ngay trên ngưỡng cửa, nhưng –

phải dừng lại thôi,

Không sống nữa,

           Không đày đọa mình bằng lời nguyền của kẻ tiên tri!

Nhắm mắt lại đi, nhà thơ!

           Hãy nhắm lại thật nhanh!

Anh xứng đáng với một cuộc đời và một cái chết không hề đơn giản.

Dẫu bị lừa dối bởi chính mình hay bởi thời đại,

Không sống chung với dối gian –

Thì hãy tuyệt chủng đi, như loài voi ma mút!

Chú voi ma mút khổng lồ, trung thực, mang định mệnh chở che.

Trung thực đến mức không thể nào cứu vãn.

Và hoàn toàn lạc lõng.

1956

 

 

Смерть поэта

Владимир Британишский

Когда страна вступала в свой позор,

как люди входят в воду, — постепенно

(по щиколотку, по колено,

по этих пор...

по пояс, до груди, до самых глаз...),

ты вместе с нами шел,

                     но ты был выше нас.

Обманутый

своим высоким ростом

(или — своим высоким благородством?).

ты лужицей считал

                 гнилое море лжи.

Казались так близки

                   былые рубежи,

знамена —

         так свежи!..

Но запах гнилости

                 в твои ударил ноздри.

Ты ощутил чутьем —

                  так зрение обостри!

И вот в глаза твои,

                   как в шлюзы,

                               ворвалась

вся наша будущность,

                    где кровь

                             и грязь

                                    и власть —

все эти три — как названные сестры!

Твой выстрел —

              словно звук захлопнутых дверей!

Хоть на пороге, но — остановиться,

не жить,

        не мучаться проклятьем ясновидца!

Закрой глаза, поэт!

                   Захлопни их скорей!

Ты заслужил и жизнь и гибель сложную.

Собой ли, временем ли был обманут,

не сжился с ложью —

вымирай как мамонт!

Огромный, обреченный, честный мамонт.

Непоправимо честный.

Неуместный.

1956