Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

Nhà văn Mường Mán từ trần

 Huỳnh Duy Lộc

Tin của thân hữu cho hay anh Mường Mán vừa từ trần vào lúc 17g45 ngày thứ tư 28 tháng 1 năm 2026 ở tuổi 79.

Nhà thơ Mường Mán tên thật là Trần Văn Quảng, sinh ngày 20.5.1947, quê ở An Truyền, Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Anh hiện sống ở TP. HCM, trước năm 1975 là phóng viên chiến trường ở miền Nam, sau năm 1975 anh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Điện ảnh Việt Nam. Năm 2006, anh tự ý thôi làm hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Điện ảnh Việt Nam. Năm 2008, anh nghỉ hưu, tạm gác bút, dành hết thời gian cho việc vẽ tranh, chăm chút Quán Ruốc và gia đình.

Một số tác phẩm đã xuất bản:

Truyện dài: “Lá tương tư” (1974); “Một chút mưa thơm” (1974); “Hồng Hạ” (1989); “Thương nhớ người dưng” (1989); “Kiều Dũng” (1989); “Ngon hơn trái cấm” (1989); “Khóc nữa đi, Sớm Mai” (1990); “Người đàn ông tội nghiệp của tôi” (1990); “Mùa thu tóc rối” (1990); “Chiều vàng hoa cúc” (1992); “Trộm trải vườn người” (1994); “Bèo nước long đong” (1995); “Trăng không mùa” (1995)

Tập truyện: “Những ràng buộc êm ái” (1995); “Cạn chén tình” (2003), “Sáu giang hồ và những mảnh đời phiêu dạt khác” (2005)

Thơ: “Vọng” (1995), “Dịu khúc” (2008)

Kịch bản phim truyện, phim truyền hình: "Người trong cuộc" (1988); “Tiếng đờn kìm” (1996); “Trăng không màu” (1996); “Gió qua miền tối sáng” (viết chung, 1996).

Mường Mán có giải thích vì sao anh lấy bút danh Mường Mán: “Đầu năm 1960, lần đầu tiên tôi thấy cái tên này trên bản tin thời sự của nhật báo Sóng Thần: “Đêm qua trường tiểu học Mường Mán bị pháo kích sập…”. Khoảng chừng vài tháng sau, trên tạp chí Sáng Tạo có in truyện ngắn “Mường Mán” của Tô Thùy Yên viết về cuộc chia tay của một đôi tình nhân nghèo ở ga xép có tên Mường Mán. Từ đó tôi luôn nhớ, nghĩ, thậm chí bị cái tên mộc mạc ấy ám ảnh…” [1]

Tâm Nguyễn có nhận định về thơ Mường Mán: “Trong tâm trí của bạn đọc yêu văn chương, anh là nhà văn chuyên nghiệp. Sống bằng nghề viết. Viết để sống, để giãi bày ưu tư của mình trước thời cuộc qua nhiều tác phẩm từng in đậm trong trí nhớ bạn đọc như “Lá tương tư”, “Một chút mưa thơm”, “Khóc nữa đi Sớm Mai”... Đọc thơ anh, ta phải đọc chậm thì mới có thể cảm nhận được “một chút mưa thơm” thấp thoáng trong thơ anh…

Anh đã bén duyên cùng Nàng Thơ với một phong cách riêng. Âu đó cũng là một cuộc chơi không mệt mỏi đã từng “Bèo nước long đong” phiêu dạt từ Huế xuống Cần Thơ rồi ngược lên Sài Gòn lập nghiệp…”[2]

Mưòng Mán có một bài thơ có nhan đề “Trăng ở hiên ngoài” có những câu thơ lãng đãng in sâu vào tâm khảm của người đọc:

TRĂNG Ở HIÊN NGOÀI

Buồn bắt đầu từ hai vực mắt

Rồi buồn bay lên tới đỉnh cây

Cây trút lá mang buồn xuống thấp

Trả lại người chút gió heo may.

Mùa thu đến em làm sao biết được

Nếu không nghe chim thốt lời mây

Nếu không kết tóc thành giông bão

Gọi mưa về ủ kín hai vai.

Khi anh đến em làm sao biết được

Nếu không treo trăng ở hiên ngoài

Nếu cứ để mặc tình cho đêm rụng

Những trái xanh lấp kín cổng vào.

Mùa đông đến em làm sao biết được

Nếu không nghe trời trở lạnh trên cao.

Mường Mán

Đêm thơ duyên hải miền Trung tại Đà Lạt

Buổi giao lưu ra mắt Tủ sách Thiên đường không tuổi

[1] “Nhà văn Mường Mán - Cạn một chén đời chưa viết hết”, https://www.phunuonline.com.vn/nha-van-muong-man-can-mot-chen-doi-chua-viet-het-a134660.html

[2] “Bất ngờ… Mường Mán”, https://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/bat-ngo-muong-man-234244.htm