Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2025

Linda Lê: Viết như một hành trình phản tư của lưu vong và ngôn ngữ như sự đào sâu căn tính

 Bảo Chân

Linda Lê, nhà văn Pháp gốc Việt, là một tiếng nói nữ sĩ có vị trí đặc biệt trên văn đàn Pháp đương đại. Ngay từ đầu, chị đã lựa chọn tiếng Pháp làm ngôn ngữ sáng tác, ngôn ngữ ấy vốn không phải tiếng mẹ đẻ. Từ đó, hành trình văn chương của chị đã được định hình vừa độc đáo vừa kinh điển. Chị đã được văn giới chú ý từ rất sớm, năm chị 23 tuổi, với tiểu thuyết đầu tay Un si tendre vampire (1986). Sự nghiệp kéo dài hơn ba thập kỷ của Linda Lê đã để lại một di sản văn chương có tầm vóc – với văn học Pháp chính thống lẫn văn học di cư Pháp-Việt – với hơn 30 tác phẩm, bao gồm cả tiểu thuyết và tiểu luận.

Không hề quá lời khi khẳng định Linda Lê là một nhà văn đương đại lớn của văn học Pháp. Bằng một văn phong tinh tế, đa tầng, sâu thẳm, các tác phẩm của chị đã luôn chinh phục giới phê bình và độc giả. Những giải thưởng văn học danh giá chị đã đạt được lúc sinh thời là minh chứng cụ thể nhất: giải prix de la Vocation (Giải Triển Vọng - 1990), giải Renaissance de la nouvelle cho tác phẩm Les Évangiles du crime (1993), giải Fénéon cho tiểu thuyết Les Trois Parques (1997), giải Wepler cho tiểu luận Cronos (2010), giải Renaudot cho tiểu thuyết A l'enfant que je n'aurai pas (2011), giải Louis-Barthou cho tiểu luận Par ailleurs (exils) và và tiểu thuyết Œuvres vives (2015), và đỉnh cao là giải thưởng Pierre de Monaco cho toàn bộ sự nghiệp sáng tác vào năm 2019.

Có một điều đặc biệt là chị viết và sử dụng tiếng Pháp từ năm bốn tuổi, ngôn ngữ này, không phải là "vay mượn" mà là "số phận đã trao cho chị", không chỉ là phương tiện biểu đạt mà còn trở thành một quá trình phản tư sâu sắc về những mất mát và tổn thương nội tại, nó giúp chị soi tỏ trên bề mặt câu chữ những trải nghiệm của sự biệt xứ như một hành trình lưu đày.

Tôi là một người đọc, tiếp cận văn chương Linda Lê bằng trải nghiệm cá nhân sâu sắc về mặt xuyên ngôn ngữ và văn hoá thông qua việc đọc cả bản gốc lẫn bản dịch tiếng Việt của các tác của chị, chúng cho tôi cảm giác có một sự đồng vọng thầm kín, như thể văn của chị khơi gợi những tầng sâu tiềm thức xa xôi của tôi về xuyên không gian ngôn ngữ và văn hoá.

Đối với độc giả phương Tây, ngôn ngữ văn chương của Linda Lê vừa mang vẻ đẹp lạ lẫm, vừa ẩn chứa sự quen thuộc kỳ diệu. Sự độc đáo ấy không hề tạo ra khoảng cách, mà ngược lại, nó tạo nên một nghệ thuật vừa tinh tế vừa chuẩn mực mà giới hàn lâm Pháp cũng phải nghiêng mình – chị là một trong những nhà văn Pháp đương đại được nghiên cứu nhiều nhất ở Đại học Pháp. Dù là tiểu thuyết hay tiểu luận, tất cả đều thấm đượm nỗi niềm về sự lưu vong, không phải là một hành trình tìm kiếm một nơi chốn mới, mà là một sự cắt lìa, một nỗi trăn trở về sự xa rời dòng chảy của cuộc đời.

Với Linda Lê, viết chính là một cuộc hành trình rời xa cái "tôi" hữu hình, và việc chọn một ngôn ngữ khác để diễn đạt càng khắc sâu thêm cảm giác "lưu vong" đến một miền đất khác. Kỳ diệu thay, chính trong sự "xa lạ" của tiếng Pháp, chị lại tìm thấy một con đường riêng để khám phá và tái khẳng định bản sắc của mình trong một không gian văn hóa mới. Qua ngôn ngữ "khác" ấy, Linda Lê đã chạm đến những tầng sâu nhất của mất mát, của sự khác biệt, và của hành trình lặng lẽ kiếm tìm ý nghĩa của bản thân trong thế giới này.

Hình ảnh Linda Lê ngoài đời dường như cũng mang một chút bóng dáng của những nhân vật chị tạo ra – những tâm hồn đứng bên lề, những người lữ khách cô đơn. Không gian và con người trong thế giới văn chương của chị mang một nỗi "tha hương" man mác, một sự đơn độc, xa lạ với chính mình và lạc lõng giữa dòng đời. Họ chìm sâu trong những nỗi đau và những "điên loạn" nội tâm, như một cách để tìm kiếm một lối thoát, một sự giải phóng cho tâm hồn.

Bảo Chân, 9.5.2025

Linda Lê (trái) và Bảo Chân trong một buổi hội thảo tháng 10. 2010 ở New York