Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2024

“Tại sao thế giới đầy bạo lực và đớn đau. Mà thế giới vẫn tươi đẹp đến thế?”

Lê Hồng Lâm

 

Tại sao thế giới đầy bạo lực và đớn đau.

Mà thế giới vẫn tươi đẹp đến thế?

– trích dẫn trong diễn từ nhận giải Nobel văn chương 2024 của nhà văn Hàn Quốc Han Kang.

 

Chiều nay tôi đọc Trắng, cuốn thứ ba của Han Kang mà tôi đọc. Không gây ấn tượng mạnh mẽ như Người ăn chay hay Bản chất của người; Trắng như một hợp tuyển những đoản văn giàu nhịp điệu và đậm chất thơ đưa ta qua những phút chốc của đời người. Xuyên suốt cuốn sách là một màu trắng, màu trắng của tã quấn, áo sơ sinh, bánh trăng tròn, sương mù, thành phố trắng… Màu trắng của sữa mẹ, của sương giá, tuyết, những bông tuyết, mưa tuyết, bão tuyết, tuyết vĩnh cửu. Màu trắng của tro, muối, trăng, khói miệng, chim trắng. Màu trắng của vải liệm, áo tang, khói, im lặng, chia biệt…

Và cô thường xuyên quên,

rằng cơ thể cô (cơ thể rất cả chúng ta) chỉ là một lâu đài cát,

đã sụp đổ và vẫn đang sụp đổ,

không ngừng rơi qua các kẽ ngón tay.”

(Cát)

Cô từng phải chụp X-quang toàn thân vì chứng đau nhức. Giữa tấm ảnh Roentgen trông như lòng biển màu xanh xám, đứng nổi bật một bộ xương trắng. Trong cơ thể con người lại có một loại vật chất rắn chắc như đá chống đỡ, cô không khỏi ngạc nhiên trước điều ấy.

Từ lâu trước đó, hồi mới chớm dậy thì cô cũng đã bị mê hoặc bởi những cái tên đa dạng của xương. Xương mắt cá chân. Xương gối. Xương quai xanh. Xương sườn. Xương lồng ngực. Xương đòn. Con người không chỉ được làm thành bởi thịt và cơ bắp, điều này khiến cô cảm thấy may mắn một cách kỳ lạ.”

(Xương trắng).

Xuyên suốt cuốn sách mỏng này, cái chết luôn hiện hữu, nhưng sự sống vẫn ngập tràn.

Con người chào đời với chiếc tã quấn, áo sơ sinh, sữa mẹ màu trắng và chết đi trong áo liệm màu trắng và tan đi vào hư không với tro bụi màu trắng. Sự sống và cái chết tiếp nối nhau, không dứt.

Tại sao thế giới đầy bạo lực và đớn đau.

Mà thế giới vẫn tươi đẹp đến thế?