Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2024

Lan man khi nhìn tô canh chua

Lê Học Lãnh Vân

Một người bạn Phây của tui thường post món ngon dân dã. Cá kho, canh chua, chả trứng vịt, mắm thịt luộc… Ngày thường nhìn hình chả post cũng thấy thèm thèm như lâu lâu con mắt thèm tà áo dưới hoa nắng thêu vườn mận, lỗ tai thèm tiếng cá quẫy nước ao, chim chuyền bụi trúc…

Bữa nay ngó hình tô canh chua bạn post mấy tuần trước, tự nhiên suy nghĩ lan man...

Mời anh chị liếc tấm hình tô canh chua bắt thèm đây này.

 

clip_image002

 

Bao nhiêu là thức trong đó, bạc hà, cà, rau muống nè, cá nè, trứng cá nè, rau thơm nè, ớt nè, rồi ẩn dưới cái nền không ai thấy là vị chua me nè, cay ớt nè, ngọt đường nè, mặn muối nè… Thiệt là tô canh chua giàu có, giàu màu sắc, giàu hương, giàu vị. Biết bao nhiêu hương vị tưởng trái ngược nhau họp lại mới thành tô canh khoái khẩu đậm đà tạo niềm vui bữa cơm sum họp giòn tan tiếng cười và kéo dài tới hạnh phúc mặn nồng đêm thanh vắng…

Trong tô canh “muôn vị nhân gian” đó, vị chua là vị dẫn dắt, nhưng làm sao tưởng tượng một tô canh chua ngon miệng nếu chỉ có vị chua?

Lan man tiếp theo là về đám bạn đờn ông. Đủ phương trời họp lại, Việt Nam, Âu, Mỹ, Úc, Tàu… Đủ lứa tuổi. Đủ sở thích. Đủ bằng cấp, đủ nghề nghiệp. Đủ kiến thức, kinh nghiệm. Đủ những mảnh đời quốc gia, cộng sản, tự do, độc tài… Nội gặp mặt mấy chả đủ quá vui rồi, biết bao chuyện lớp gây cười, gây khóc, lớp gây suy nghĩ trầm tư, lớp gợi đề tài về nhà lục sách vở… Làm sao tưởng tượng một cuộc sống chỉ có một kiểu người, chỉ làm bạn với một kiểu người?

Lan man tiếp theo là về đờn bà. Chục kiểu tóc tai, trăm màu quần áo, ngàn cách liếc mắt, chúm môi, nhăn mũi, vuốt tóc, vân vê áo, cười mím chi hay tươi hoa nở, thoáng buồn hay nhỏ lệ sầu thương… Ấy là mới nói hình thức, nội dung thì chắc ít ông dám vỗ ngực tự cho mình hiểu nổi! Làm sao tưởng tượng cuộc sống chỉ có một màu hoa, một màu bướm?

Lan man tới nữa. Chỉ một nhóm người. Chỉ một đường đi...

Tự nhiên lan man nhớ chuyện đọc hồi con nít về đoàn thỉnh kinh có bốn người dùng một con ngựa. Đoàn được dẫn dắt bởi ông thầy Tam Tạng người đời cho là vừa lành, vừa khờ. Lớn lên mới hiểu, lành gì, khờ gì mà ổng điều khiển ba trụ cột kia, toàn tay kiệt hiệt gồm Tôn Hành Giả, Bát Giới, Sa Tăng, như con nít quay dế, hễ ổng muốn là họ lên bờ xuống ruộng! Chỉ một hướng đi: Tây Trúc! Chỉ một mục đích: đem bộ kinh về tụng niệm từ đời này sang đời khác...

Hề hề, Tây Du Ký là chuyện tào lao mấy trăm năm trước cho con nít đọc, có ai đời nay muốn áp dụng những ý tưởng mơ hồ trong óc người xưa?

Ngày 18 tháng 4 năm 2024