Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2023

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

clip_image002

Alone on a road (2018), Họa sĩ Nina Kossman, Nguồn: Wikimedia Commons

bình thường mới

 

nỗi buồn trĩu nặng

trong mạng lưới đời sống

con nhện lơ đãng ngó kim đồng hồ

ngái ngủ từ bao giờ

 

sự bất thường là bình thường mới

rất đỗi bình thường

con nhện vô tình hay cố ý rơi tự do

rớt xuống lòng chảo nóng bỏng

 

hóa thân trong tẻ nhạt nhàm chán

cái bóng phút chốc chìm vào lãng quên

một ngày rất đỗi bình thường

một ngày không cột mốc thời gian

 

và mẹ ngồi lặng thinh

như thói quen

bình thản đến ngây dại

cơ hồ ngái ngủ từ bao giờ. 

 

bao giờ cho đến

 

đôi khi bắt gặp một vài con chữ trôi từ vô thức

bềnh bồng giữa dòng bâng khuâng  ̶ ̶ ̶ 

một ám ảnh tưởng như không rời

một ám ảnh thảng thốt tuyệt vời

 

khơi dậy ánh lửa bập bùng

trôi giữa chạng vạng

bao giờ cho đến

có bao giờ? 

 

căn phòng trở mình không tiếng vọng

sự trống vắng soi thấu nội tâm

không thuốc gây mê

không cần đánh thức cám dỗ

 

bầu trời đêm nay dày đặc mây

tấm vải liệm giăng ngang

nỗi đau mơ hồ ám khói hoen ố

nơi này cố tình che dấu bốn mùa

 

chợt nghe ký hiệu lao xao trên giấy

khoảng cách trải rộng lùi sâu

tĩnh vật màu núi đá treo chênh chếch

vật vã thốt tiếng kêu đáp lời dế giun

 

trong mù mờ tâm thức

trôi đi trôi đi trôi mải mê

cho đến bao giờ

có bao giờ?

 

và nửa khuya sực thức giấc

hình nhân trèo mỏm đá

bâng quơ ký tên vào sổ lưu đày. 

 


chờ một mùa sen

 

nàng lặng lẽ chải tóc trước gương

soi mói giấc chiêm bao không mong đợi

vụt thoát qua khe hở một thời rất xa

mơ hồ ẩn mình trong lịch sử truyền khẩu

 

hôm qua là vé cho chuyến đi một chiều

hôm nay đứng ngã tư không đèn

chất chồng hụt hẫng rối rắm

ngày mai  ̶ ̶ ̶ một ngày choáng váng hụt hơi

 

nụ cười ngất ngư cần lên dây thiều

huyễn tưởng xóa mờ thực tại

bay nhảy chốn phi trọng lượng

chờ đợi rất lâu mùa sen năm nào

 

nàng lặng lẽ chải tóc trong bóng tối

chiếc gương mờ dần rồi tan loãng

và rồi nàng cũng bốc hơi

không còn một dấu tích

như cơn mưa vội thời hạn hán.  

 

Q. T. Tr. C