Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2023

Những câu hát buồn thân phận con người

 Hà Nhật

Tôi đã từng viết về những câu hát buồn nhất thế gian.

Trước hết, đó là một điệp khúc rất buồn khi những người dân chài quê tôi chèo thuyền từ sông ra biển, kéo theo những cây tre dài, mời những vong hồn nổi trôi ngoài đại dương, ôm vào những bè tre mà về với quê hương, gia đình, vợ con…

Bài hát chỉ một câu cứ láy đi láy lại:

Ôm phao… phao mà về…

Ôm phê… phê mà vào…

Cả một thời thơ ấu của tôi đã luôn luôn bị ám ảnh bởi những câu hát ngắn ngủi nhưng bất tận ấy.

Tôi từng có lần cả gan bước vào cái nghĩa địa nhỏ bé ngay sát bờ biển. Những ngôi mả lè tè cứ bị gió thổi đi. Không bia mộ, không danh tính, không quê hương bản quán. Thật là những kiếp người. May mà người nơi quê tôi đã đưa họ vào bờ, cho họ có những nấm mồ vô chủ! Bên cạnh cái nghĩa địa nhỏ nhoi ấy là một ngôi miếu nhỏ mà chúng tôi hồi ấy nghe gọi là Miếu Âm hồn.

Những người dân quê tôi đúng là những con người mang đầy tinh thần nhân văn, giản dị và thực tế hơn mọi nhà rao giảng về chủ nghĩa nhân văn!

Sau này, đi học, rồi đi dạy, rồi nghiên cứu, tôi càng thấm thía nỗi buồn của thế gian. Tôi yêu và thương những câu hát buồn, những câu ca dao buồn.

Tôi nhớ câu này:

Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

Có một lúc nào đó, người ta giải thích rằng: cây cải đây là nói về Hoàng tử Cải, một đứa con của ông chúa Nguyễn Ánh, bị ném xuống biển Côn Lôn. Còn rau răm chính là cô gái tên Răm, một người đẹp của Nguyễn Ánh lúc ông ta nương nhờ Côn Đảo!

Tuy vậy, gần đây thì tổ chức gọi là Hoàng gia nhà Nguyễn đã phủ nhận, bởi không có hoàng tử Cải nào sất, không có bà phi tên Răm nào sất. Họ Nguyễn không bao giờ tàn ác như thế. Đó là một sự phỉ báng!

Đúng thế, ngoài việc đưa bà Bùi Thị Xuân cho “tứ mã phanh thây”, hay đào mả nhà Nguyễn Huệ đế nhồi làm thuốc súng… thì đây là một triều đại chính nghĩa, thuận theo lẽ Trời!

Bởi vậy, cuối cùng, tôi coi câu hát trên như một câu hát buồn về thân phận con người:

Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

Chao ôi, cây cải đã về trời rồi! Rau răm ở lại, không chỉ buồn vì đơn độc, mà còn khổ nữa kia! Còn chịu lời đắng cay nữa kia! Ai là cây cải? Ai là rau răm? Đúng là thân phận con người!

Những câu hát dân gian sao mà buồn thế, đắng cay thế!

Có lẽ ngày trước, không mấy người từ những câu hát dân gian này mà lần về thân phận con người.

Hồi mới vào Nam, tình cờ tôi nghe được câu:

Tóc mai sợi ngắn sợi dài

Lấy nhau không đặng thương hoài ngàn năm

Thương hoài ngàn năm, sao mà buồn thế!

Tôi chợt nhớ, một lần từ Quảng Bình ra Hải Phòng dự một cuộc họp về dạy văn, được nghe một câu như thế này:

Nàng bảo ta nàng hãy còn son

Ta đi qua cửa thấy con nàng bò

Con nàng những đất cùng tro

Ta đi gánh nước rửa cho con nàng.

Thế là có đến bốn thân phận con người! Thân phận nào cũng tội nghiệp. Tôi nhớ lần ấy không ít người đã đăng đàn tranh luận: cái anh con trai ấy, làm cái việc ấy, là tốt hay là không tốt?

Khi tôi học văn, rồi dạy văn, rồi tập tọng làm thơ, tôi càng thấm thía: văn chương là chữ nghĩa, nhưng nó như cái vỏ để chứa đựng điều này: thân phận con người!