Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2023

Khép lại một cuộc chơi

 Phạm Xuân Trường

 

Lại một mình cheo leo trên tầng bốn của khu tập thể già nua. Vẩn vơ với những vui buồn xô đẩy. Mệt mỏi đến rã rời. Cuộc chơi mạo hiểm và dại dột của bố cũng khép lại. Thiếu vắng con Diệp, con Hằng ở xa không về “vui” với bố. Chỉ có vợ chồng chị cả Huyền và vợ chồng cháu Cường bên cạnh. Vợ chồng con út Quỳnh Hương cũng cách nhỡ. Ngổn ngang trăm mối tơ vò. Chấm dứt sáu năm tự đoạ và cuộc triển lãm sẽ trôi về dĩ vãng. Có ai buồn giống tôi không?

 

NÓI VỚI CON

(Với các con Huyền, Diệp, Hằng, Hương)

 

Bố không như bố người ta

Bạc đầu toại nguyện bố là thường dân

Xin làm cát mịn dưới chân

Gót hồng con tập bước gần bước xa

 

Bố mà như bố người ta

Xe hơi mấy chiếc vi la mấy toà

Biết quỳ dưới gót phù hoa

Biết lăn lóc chốn quý bà, quý cô

 

Không tiền, có cũng chẳng mua

Những danh hiệu rởm làm bùa con ơi!

Bố thì cứ thật bố thôi

Thơ buồn chia khắp mảnh đời gần xa

 

Bố mà như bố người ta

Thì đâu đến nỗi cửa nhà mọc rêu

Tuềnh toàng mái dột tường xiêu

Lương hưu mỏng tựa cánh diều hụt hơi

 

Các con dẫu lớn cả rồi

Bố còn canh cánh đường đời con đi

Hồi môn nghèo chẳng có gì

Dăm câu khôn dại con ghi vào lòng

 

Đường dẫu thẳng, đời thì cong

Bố nghèo con phải long đong lần hồi

Sống đâu chỉ có ăn thôi

Mà còn đói khát một trời tự do

2007

 

 

CHÔN DỌC

 

Bố chết con đừng chôn ngang

Bây giờ tấc đất tấc vàng con ơi.

Ngửa mặt nhìn chỉ thấy giời

Chôn dọc cho bố nhìn đời thẳng cong

 

Để mà thấu rõ đục trong

Biết ai gan ruột thật lòng với ai

Khôn ngoan trong cuộc đứng ngoài

Lựa màu gió thổi đậm phai sắc hồng

 

Ai về sau bão sau dông

Nuôi hòn máu đỏ mãi không thành người

Ai từ góc bể chân trời

Trở về ban phát nụ cười cho quê

 

Kìa ai nửa tỉnh nửa mê

Trắng tay cầm một câu thề chặt đôi

Đất đai giờ đã lên ngôi

Tình người đồng kẽm buông xuôi giữa đời

 

Đất đai đã hoá vàng mười

Chôn ngang tốn đất cho người chết sau

Sống thì làm khổ lẫn nhau

Bố không mong có kiếp sau luân hồi

2007

 

P/s. Chép lại những gì đã cũ.

 

Nguồn: FB Phạm Xuân Trường