Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2023

Chống tham ô - lãng phí

Phùng Quán


Tôi đã đi qua
Những xóm làng vùng Kiến An Hồng Quảng.
Nước biển dâng lên
Ướp muối các cánh đồng
Hai mùa lúa không trổ một bông.
Phân người toàn vỏ khoai tím đỏ!


Tôi đã đi giữa Hà Nội
Những đêm mưa gió bấc 
Đường mùa đông nước nhọn tựa dao găm!  
Chị em công nhân đổ thùng  
Run lẩy bẩy chui vào hầm xí tối
Vác những thùng phân
Thuê một vạn một thùng  
Nhiều người không dám vác
Các chị suốt đêm quần quật
Sáng ngày vừa đủ nuôi con…
Một triệu bài thơ không nói hết nhọc nhằn
Của quần chúng anh hùng - lao động
Đang buộc bụng thắt lưng để sống
Để xây dựng kiến thiết nước nhà
Để yêu thương nuôi nấng chúng ta!
Vì lẽ đó
Tôi quyết tâm rời bỏ
Những vườn thơ đầy bướm đầy hoa
Những vần thơ xanh đỏ, sáng loà
Như giấy trang kim
Dán lên quân trang đẫm mồ hôi và máu tươi cách mạng!  

Tôi muốn đúc thơ thành đạn!
Bắn vào tim bọn làm càn   
Bọn tiêu xài máu dân
Như tiêu giấy bạc giả!

 
Các đồng chí ơi!
Tôi không nói quá
Về Nam Định mà xem
Đài xem lễ họ cao hứng dựng lên
Nửa chừng thiếu tiền bỏ đó
Mười một triệu đồng dầm mưa dãi gió
Mồ hôi máu đỏ mốc rêu.  
Đất nước chúng ta đêm nay không đếm hết người nghèo
Đêm nay thiếu cơm thiếu áo.   
Bọn quan liêu Đảng đã phê bình trên báo
Và bao nhiêu tên chưa ai biết ai hay
Lớn, bé, nhỏ, to, cao, thấp, béo, gày…
Khắp đất nước  
Đang nảy nòi
Đâu đâu cũng có!
Đảng muốn phê bình tất cả
Phải một nghìn số Nhân dân!  
Tôi đã dự họp suốt ngày  
Luận bàn xử tội
Những con chuột mặc áo quần quân đội
Đục cơm khoét áo chúng ta
Ăn cắp máu dân đổi chác đồng hồ
Kim phút kim giờ lép gày như bụng đói
Những mẹ già, em trai, chị gái
Còng lưng, rỏ máu lấn vành đai!


Trung ương Đảng ơi!
Lũ chuột mặt người chưa hết
Đảng cần phải lập đội quân trừ diệt
Tôi xin đi trong hàng ngũ tiền phong.

image

image

Tư liệu do nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng cung cấp. Văn bản bài thơ có khác chút ít so với văn bản đã đăng trên Giai phẩm mùa Thu tập II, 1956.