Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2023

Thơ Trần Mộng Tú

Tháng Ba và Tháng Tư Ở Đây

 

Hôm qua

ở đây là ngày đầu mùa xuân

tờ lịch rơi xuống một nụ đào

Tháng Ba sắp hết

Tháng Tư như lệ sắp trào

 

Tháng Ba ở quê tôi năm đó

thành phố nào thảng thốt

con đường nào chảy máu

bãi biển nào oan khiên

 

Một người lính vừa tự kết liễu đời mình

 

Giầy trận có linh hồn

nón trận có khối óc

áo nhà binh có gói một trái tim

tất cả phủ trên anh

thành một bài “Truy Điệu”

 

Tháng Ba

người dẫm đạp lên nhau

chiếc thuyền lao ra biển

tiếng kêu thất thanh

tiếng khóc như cánh chim bay lạc

 

Tháng Ba

con chạy về tìm Mẹ

Con đi đi

Mẹ già rồi ở lại

 

Tháng Ba

Chồng chạy về tìm vợ

Em đi đi

Các con đi đi

Anh là lính

Anh ở lại

 

Thế là Mẹ mất con

Không biết mất nơi nào

Thế là vợ mất chồng

Không biết mất ở đâu

 

Tháng Tư

cả nước mất nhau

mất tất cả

không còn gì

 

Vật ngoài thân

thời gian tìm lại được

Nhưng mảnh vỡ trong tim

đã rơi dần từng mảnh

ngay bước đầu tiên

trên con đường di tản

không bao giờ tìm lại được

 

Người di tản

của bất cứ quốc gia nào

trái tim cũng mất dần từng mảnh

nên khi chết

họ chết với một trái tim không nguyên vẹn

có người chết

với lồng ngực rỗng

họ mất nguyên cả trái tim

 

Tháng Ba ở đây vào Xuân

tháng Tư đầy hoa đào nở

mỗi đóa hoa như một giọt nước mắt hồng

rơi xuống trái tim tôi.   

                         Vào Xuân 3-20-2023

 

 

Đồng Bằng Cửu Long

(Gửi Ngô Thế Vinh và Cửu Long)

 

Những đứa trẻ không dám nhảy xuống

dòng nước đen ngòm

những đứa trẻ gầy còm

 

Người đàn bà không dám múc lên uống

dòng nước đầy rác

người đàn bà xơ xác

 

Dòng sông đen

Dòng sông cạn kiệt

 

 

Con cá đang cố quẫy

trong dòng nước xi măng

Ngư ông đang cố quẫy

trong cái lưới vừa tung

 

Dòng nước “đói” phù sa

Dòng nước đi tìm đất

để ăn

ăn bờ sông sạt lở

 

Đất từng mảnh Đất rơi

nước từ từ “ăn đất”

 

Tiếng kêu vô vọng

 

Người trồng cây ngọt

nước mặn vào vườn

những rễ cây thối rữa

hoa không kết trái

hoa đã rụng rơi

hai bàn tay ai

mất trắng thật rồi

 

Thằng bé gày còm

Người đàn bà xơ xác

Người làm vườn thảng thốt

Họ cùng chết hôm qua

 

 

Có nước mà cá không sống được

Người không uống được

có khác chi

Nước mà không có chỗ để về.

 

* ĐBSCL hiện nay đang từ từ bị tan rã do “nước đói – hungry water” không còn phù sa, nước đói trở lại “ăn đất”, gây sạt lở hai bên bờ sông và ven bờ duyên hải; chỉ riêng mũi Cà Mau mỗi năm đã mất hơn 600 mẫu đất và tốc độ lẹm đất ấy ngày một gia tăng. [Ghi chú của Ngô Thế Vinh]

T.M.T